• Làm Thế Nào Để Bớt Nhạt? Hãy Hiểu Chính Mình!

    Không có ai nhạt , chỉ có những người chưa biết cách ướp muối cho những câu chuyện của mình.

    Một trong những nỗi sợ lớn nhất ám ảnh chúng ta khi hoà nhập với thế giới và giao tiếp với những người khác – đó là bị chê nhạt.

    Nhưng tin tốt, và cũng là một sự thật cơ bản là không có ai sinh ra đã nhạt. Họ chỉ có nguy cơ đến ranh giới của sự nhạt khi không hiểu rõ bản chất của mình hoặc không dám (hoặc không biết làm thế nào) để giới thiệu con người mình với người khác.

    Đơn giản là, chẳng có một ai hay điều gì vốn thú vị hay hoàn toàn nhạt từ bản chất. Rất nhiều trong số những tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng không hề đề cao những yếu tố cao quý hay hiếm có; chúng diễn tả những điều tầm thường nhất theo cách đặc biệt, với sự chân thành kỳ lạ và cởi mở với trải nghiệm tiêu cực.

    Lấy ví dụ, bức tranh vẽ cỏ của họa sĩ Đan Mạch Christen Købke ở ngoại ô Copenhagen năm 1833. Thoạt nhìn, phong cảnh hoàn toàn không có gì đáng kể và khó có thể nhìn ra bất kì chất liệu mới mẻ nào trong bức tranh, nhưng - như mọi nghệ sĩ tuyệt vời khác - Købke biết làm thế nào để làm mới nhận thức của chính mình và dệt nên một kiệt tác nhỏ về một chủ đề thường nhật.

    Và cũng giống như việc không có gì tẻ nhạt, thậm chí cả dòng sông, cây cối hay thậm chí bông bồ công anh, không con người nào tự nhiên nhạt. Những người có khả năng thể hiện bản chất thực sự của chính mình, với sự chân thực và không hề giả tạo, luôn luôn thú vị. Khi chê người khác nhạt, chúng ta chỉ đang ám chỉ một người đã không có can đảm hoặc sự tập trung để cho ta biết họ là người như thế nào. Ngược lại, chúng ta luôn được thu hút khi tự tin thể hiện bản thân là người như thế nào, chúng ta thực sự mong muốn, ghen tị, tiếc nuối, và ước mơ những gì. Bất cứ ai trung thành với việc “khôi phục” lại những “dữ liệu” về cảm giác tồn tại là như thế nào, chắc chắn sẽ có muôn vàn các cách để làm xiêu lòng người khác.

    "Những người thú vị không phải là người đã trải qua những chuyện thú vị, đã đi khắp thế giới, hay gặp gỡ các vị quan chức quan trọng hoặc có mặt tại các sự kiện chính trị lớn. Cũng không phải là người nói chuyện bằng ngôn ngữ học thuật nặng về văn hóa, lịch sử hay khoa học.

    Họ là những người đã phát triển khả năng lắng nghe và hiểu bản thân, như một phóng viên trung thực và đáng tin cậy về các rung động của tâm trí và trái tim mình, người có thể kể lại cho chúng ta các câu chuyện cảm động, kịch tính và kì diệu trong đời sống thường nhật."

    Vậy thì, những yếu tố nào khiến con người thật của chúng ta trở nên thú vị?

    Đầu tiên, và quan trọng nhất, chúng ta chán nản khi không còn niềm tin rằng chính cảm xúc của mình thực sự có thể làm người khác thích thú. Bên cạnh sự khiêm tốn, thói quen, chúng ta đẩy một số suy nghĩ thú vị nhất của bản thân sang một bên để làm theo những thoả thuận tuy đáng tôn trọng nhưng khô khan của những thứ được cho là có thể gây ấn tượng.

    Khi chúng ta kể về những giai thoại, ta nhấn mạnh vào các chi tiết bên ngoài - về những người có mặt ở đó, ta tới đó khi nào, nhiệt độ lúc ấy ra làm sao - thay vì dám can đảm thuật lại từng lớp cảm xúc nằm dưới những thông tin; khoảnh khắc của sự tội lỗi, sự hấp dẫn thể xác bất ngờ, sự hờn dỗi một cách nhục nhã, khủng hoảng nghề nghiệp, hay sự khoan khoái kì lạ đến vào lúc ba giờ sáng.

    Cách chúng ta bỏ bê cảm xúc nguyên thuỷ nhất của bản thân không chỉ đơn thuần là một thiếu sót; nó có thể là chiến lược cố ý giữ tâm trí chúng ta khỏi việc nhận thức được nguy cơ rằng ý nghĩ về phẩm giá và chừng mực đang bị đe doạ. Chúng ta lảm nhảm một cách rời rạc với thế giới bởi vì chúng ta thiếu can đảm để quan sát kỹ hơn và vững vàng bất chấp thế giới.

    Có một cảm giác rất rõ ràng rằng hầu hết những đứa trẻ 5 tuổi đều “mặn”hơn những người ở tuổi 45 một cách đáng kể. Điều khiến cho các em thú vị không phải là em có nhiều cảm giác thú vị hơn bất cứ ai, nhưng các em giống như những người thuật lại những cảm xúc này một cách thoải mái mà không bị giới hạn hay cấm đoán.

    Sự thiếu kinh nghiệm của các em về thế giới có nghĩa rằng các em vẫn trung thành với chính bản thân mình một cách bản năng; và vì vậy các em sẽ thẳng thắn nói với chúng ta những gì em thực sự nghĩ về bà và em trai nhỏ của họ, kế hoạch để thay đổi hành tinh này và những gì em tin rằng tất cả mọi người nên làm khi gặp lão ba bị. Chúng ta bị nhạt, không phải do bản chất, mà bị giáo dục - khởi đầu bằng sự áp đặt sự độc tài lên bản thân trong thời niên thiếu - để trở nên bình thường.

    Tuy nhiên, ngay cả khi trung thực với cảm xúc của chính mình, chúng ta vẫn có thể cảm thấy nhàm chán bởi vì không biết rõ về bản thân như ta tưởng, và do đó bị mắc kẹt ở mức nhấn mạnh vào cảm xúc mà không thể lý giải nó. Chúng ta sẽ khẳng định - và nhấn mạnh - rằng một trải nghiệm vô cùng 'thú vị', 'khủng khiếp' hoặc ‘đẹp điên đảo', nhưng sẽ không có đủ khả năng giải thích cho những người xung quanh hiểu lý do ta cảm thấy vậy. Chúng ta có thể nhạt vì không muốn chia sẻ cuộc sống của mình, bởi vì chúng ta vẫn chưa hiểu rõ cuộc sống đến mức có thể làm như vậy.

    May mắn thay, sự thú vị bẩm sinh không phải tài năng đặc biệt gì; chỉ cần bạn biết mình sẽ nói gì, chân thành và nói có trọng tâm. Con người mà ta vẫn ngợi ca là thú vị, về bản chất, chỉ làm một người cảm thức được những mong ước của ta khi tham gia các quan hệ xã hội: được nhìn cuộc đời không tô vẽ qua con mắt của họ và được cảm thấy an ủi khi mình không phải là người duy nhất trong vũ trụ này có những xúc cảm hoang mang, kì cục và mãnh liệt trong lòng.

    Trạm Đọc (Read Station)

    Theo The book of life

    5610
    4 0