• Thế Giới Mafia Trong 5 Tác Phẩm Đặc Sắc Của Mario Puzo

    Không chỉ có “Bố già”, bốn tiểu thuyết hấp dẫn của Mario Puzo đồng loạt được phát hành, gồm “Ông trùm cuối cùng”, “Luật im lặng”, “Đất máu Sicily” và “Cha con Giáo hoàng”.

    Nhà văn, nhà biên kịch Mỹ gốc Italy Mario Gianluigi Puzo (1920 – 1999) nổi tiếng với những tác phẩm viết về giới tội phạm. Tên tuổi của ông gắn với tiểu thuyết Bố già, sau này được chuyển thể thành phim, và giành giải Osar cho kịch bản chuyển thể xuất sắc. Tuy nhiên, bên cạnh Bố già, Mario Puzo còn nhiều tác phẩm về đề tài mafia, tội phạm. Đầu tháng 8, bốn cuốn sách hấp dẫn của Mario Puzo và Bố già kinh điển đã được tái bản. Dự kiến vào trung tuần tháng 8, đơn vị phát hành sẽ tung ra hộp sách gồm năm ấn phẩm đồng bộ của Mario Puzo cho những người yêu sách hay, sách đẹp.

    1. BỐ GIÀ – THE GODFATHER

    Thế giới ngầm được phản ánh trong tiểu thuyết Bố già là sự gặp gỡ giữa một bên là ý chí cương cường và nền tảng gia tộc chặt chẽ theo truyền thống Mafia xứ Sicily với một bên là xã hội Mỹ nhập nhằng đen trắng, mảnh đất màu mỡ cho những cơ hội làm ăn bất chính hứa hẹn những món lợi kếch xù. Trong thế giới ấy, hình tượng Bố già được tác giả dày công khắc họa đã trở thành bức chân dung bất hủ trong lòng người đọc.

    Từ một kẻ nhập cư tay trắng đến ông trùm tột đỉnh quyền uy, Don Vito Corleone là con rắn hổ mang thâm trầm, nguy hiểm khiến kẻ thù phải kiềng nể, e dè, nhưng cũng được bạn bè, thân quyến xem như một đấng toàn năng đầy nghĩa khí. Nhân vật trung tâm ấy đồng thời cũng là hiện thân của một pho triết lí rất “đời” được nhào nặn từ vốn sống của hàng chục năm lăn lộn giữa chốn giang hồ bao phen vào sinh ra tử.

    Với kết cấu hoàn hảo, cốt truyện không thiếu những pha hành động gay cấn, tình tiết bất ngờ và không khí kình địch đến nghẹt thở, Bố già xứng đáng là đỉnh cao trong sự nghiệp văn chương của Mario Puzo.

    2. ĐẤT MÁU SICILY – THE SICILIAN

    Đất máu Sicily (The Sicilian) đưa độc giả đến quê hương của mafia những năm 1940. Tác phẩm dựng lên một thế giới chằng chịt những âm mưu và thù hận, bạo lực sinh bạo lực, phản trắc sinh phản trắc. Ở trung tâm của thế giới ấy là thủ lĩnh băng cướp Turi Guiliano – nhân vật được khắc họa đầy lãng mạn như một chiến binh, một người tình, và trên hết là một người Sicily từ trong máu thịt.

    Sicily ngập tràn ánh mặt trời Địa Trung Hải, thoang thoảng hương cam chanh là xứ sở của núi non đẹp như tranh rải rác những phế tích lâu đời. Ở đó tầng lớp dân nghèo suốt nhiều thế kỉ phải chịu sự đè nén của nhiều thế lực tham lam và hà khắc, từ ngoại xâm đến phát-xít, từ các phe phái chính trị đến giới mafia và quý tộc địa phương. Ở đó những huyền thoại anh hùng xa xưa được truyền tụng như chỉ là mơ ước. Cho đến một ngày, xứ sở tươi đẹp và bạo tàn ấy đã sản sinh ra một nhân vật được xưng tụng là anh hùng của dân nghèo, là Robin Hood của nước Ý…

    Tác phẩm Đất máu Sicily của Mario Puzo dựng lên một thế giới chằng chịt những âm mưu và thù hận, bạo lực sinh bạo lực, phản trắc sinh phản trắc. Ở trung tâm của thế giới ấy là thủ lĩnh băng cướp Turi Guiliano được khắc họa đầy lãng mạn như một chiến binh, một người tình, và trên hết là một người Sicily từ trong máu thịt. Phải chăng một thiên sử thi mới đang được viết ra cho xứ sở khốn cùng này?

    3. LUẬT IM LẶNG – OMERTA

    Luật im lặng (Omerta) là tiểu thuyết cuối cùng trong sự nghiệp của Puzo. Sách tạo nên bộ ba tác phẩm về đề tài mafia. Ở tiểu thuyết này, tác giả cho thấy cách tổ chức mafia củng cố uy quyền bằng luật omerta (nghĩa là làm thinh, câm nín). Omerta trở thành luật sống của mọi người. Nhưng liệu luật im lặng – bức tường thành của mafia tại đất máu Sicily – có giữ được quyền năng để bảo vệ các ông trùm trên đất Mỹ?

    “Tổ chức Mafia củng cố uy quyền bằng luật omerta nghĩa là làm thinh, câm nín. Dân quê Sicily kín miệng đến nỗi người lạ hỏi đường cũng làm thinh. Trong nội bộ Mafia có tội nào đáng chết bằng tội mật báo cảnh sát? Dù chỉ đi thưa lính, tố cáo một thằng vừa giết hụt mình hay vừa đánh đập mình có thương tích. Sau cùng luật omerta trở thành một đạo sống của mọi giới. Chồng con bị giết, con gái bị hãm hiếp, người đàn bà chính gốc Sicily chẳng bao giờ đi thưa lính, nhờ nhà nước giải quyết. Vì nhà nước không có quyền đó. Phải là Mafia!”

    Cái luật im lặng cổ xưa ấy chính là bức tường thành của Mafia suốt mấy trăm năm. Nhưng đó là ở nơi đất máu Sicily nhiều năm trước. Trên đất Mỹ, khi nhân loại sắp bước sang thiên niên kỉ mới, liệu omerta có còn cái quyền năng vô song để bảo vệ các ông trùm?

    4. CHA CON GIÁO HOÀNG

    Tác phẩm cuối cùng trong bộ ấn phẩm là Cha con Giáo hoàng lấy bối cảnh Italy thời kỳ Phục hưng. Tiểu thuyết là câu chuyện về những dã tâm chính trị của nhà Borgia – “gia đình tội phạm đầu tiên” theo nhận định của Puzo. Ở đó, Giáo hội nắm quyền thống trị tối cao, nhưng ẩn dưới tấm áo choàng đỏ luôn là lửa tham vọng rực cháy.

    Cha con Giáo hoàng là một thiên sử thi xuất sắc, pha trộn màu sắc lãng mạn với chất cuồng điên của lòng tham quyền lực, những mưu ma chước quỷ, tội lỗi và trừng phạt… vượt xa khỏi trí tưởng tượng của người thường. Cuốn sách mang người đọc du hành đến một không gian, thời gian hoàn toàn khác, nơi Giáo hội nắm quyền thống trị tối cao, nơi lửa tham vọng ngùn ngụt cháy dưới tấm áo choàng đỏ rực. Đây là câu chuyện về mối quan hệ cha con kì lạ: gắn bó với nhau bởi huyết thống, lòng tận tụy và những ý đồ đen tối; về một gia đình khét tiếng mà công trạng và tội lỗi còn mãi lưu truyền hậu thế: gia đình Borgia.

    5. ÔNG TRÙM CUỐI CÙNG – THE LAST DON

    Cùng với Bố già, Mario Puzo còn gây tiếng vang với tác phẩm đề tài mafia là Ông trùm cuối cùng (The Last Don). Tác phẩm dựng nên một góc đời sống đầy rẫy âm mưu, thủ đoạn, bí ẩn đen tối pha trộn cùng một tình yêu không kém phần lãng mạn ngọt ngào. Ông đã kể câu chuyện về nhà Clericuzio – gia đình mafia hùng mạnh, cùng ông trùm già Domenico Clericuzio và những mưu tính của ông nhằm đưa tất cả các thành viên hòa nhập với xã hội hợp pháp. Nhưng ông trùm đã không tính được bí ẩn đẫm máu của quá khứ sẽ trở về ám ảnh hiện tại. Ông chẳng thể ngờ rằng trong đầu đứa cháu ông chất đầy những mưu đồ bẩn thỉu đe dọa làm chao đảo gia đình mình.

    Có thể nói, Ông trùm cuối cùng là tác phẩm về một thế hệ mafia mới, những gã trai trẻ bằng cách này hay cách khác muốn tìm chỗ đứng cho mình. Nhưng liệu họ có được tự do vùng vẫy, hay tất cả vẫn nằm trong bàn tay sắp đặt của ông trùm đã gần đất xa trời?

    VỀ NHÀ VĂN MARIO PUZO

    Mario Gianluigi Puzo (15 tháng 10, 1920 – 2 tháng 7, 1999) là một nhà văn, nhà biên kịch người Mỹ, được biết đến với những tiểu thuyết về Mafia, đặc biệt là Bố già (1969), mà sau này ông đồng chuyển thể thành một bộ phim cùng với Francis Ford Coppola. Ông đã giành được Giải Oscar cho kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất vào giữa những năm 1972 và 1974. Dù là một nhà văn được cưng chiều của Hollywood nhưng ông vẫn luôn cảm thấy thất vọng về kinh đô điện ảnh của Mỹ.

    Puzo sinh ra trong một gia đình nghèo của người xứ Napoli nhập cư sống ở khu phố Hell’s Kitchen của thành phố New York. Nhiều cuốn sách của ông viết nhiều đến khu vực này. Sau khi tốt nghiệp từ City College of New York, ông tham gia Không quân Hoa Kỳ trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Do thị lực của ông kém, quân đội đã không để cho ông tham gia những nhiệm vụ chiến đấu, nhưng cho ông làm một nhân viên quan hệ công chúng đóng quân tại Đức. Vào năm 1950, truyện ngắn đầu tiên của ông “The Last Christmas” được xuất bản ở American Vanguard. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông viết cuốn sách đầu tiên của mình, The Dark Arena, nó đã được xuất bản vào năm 1955.

    Tại thời kỳ trong thập niên 1950 và đầu thập niên 1960, Puzo làm việc như một nhà văn/biên tập cho nhà xuất bản Martin Goodman của Magazine Management Company. Puzo, cùng với các nhà văn khác như Bruce Jay Friedman, làm việc cho công ty của tạp chí dành cho đàn ông, các bút danh trên báo giấy như Male, True Action, và Swank. Dưới bút danh Mario Cleri, Puzo đã viết về cuộc phiêu lưu trong chiến tranh thế giới thứ hai cho True Action.

    Tác phẩm nổi tiếng nhất của Puzo, Bố già, được xuất bản lần đầu vào 1969 sau khi ông được nghe những giai thoại về những tổ chức Mafia trong thời gian ông làm việc với những tờ báo giấy. Sau đó ông nói trong một cuộc phỏng vấn với Larry King rằng động lực chính của ông là để kiếm tiền. Sau đó, ông đã viết hai cuốn sách mà đã nhận được đánh giá rất cao, nhưng tổng số tiền kiếm được không nhiều. Là một nhân viên chính phủ với năm đứa con, ông tìm kiếm để viết một cái gì đó có sức ảnh hưởng đến công chúng. Với việc có sách bán chạy trong tháng trên Danh sách sách bán chạy nhất The New York Times, Mario Puzo đã tìm thấy đối tượng mục tiêu của mình. Cuốn sách sau đó được phát triển thành phim Bố già đạo diễn bởi Francis Ford Coppola. Bộ phim nhận được 11 đề cử Giải Oscar, chiến thắng trong ba giải, bao gồm một giải Oscar cho Puzo cho Giải Oscar cho kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất. Coppola và Puzo sau đó phối hợp với nhau để làm phần tiếp theo cho bộ phim gốc, Bố già phần II và Bố già phần III.

    Puzo đã viết bản thảo đầu tiên của kịch bản cho bộ phim thảm họa năm 1974 Earthquake, nhưng ông không thể tiếp tục làm việc đó do cam kết của mình để thực hiện Bố già phần II. Puzo cũng đồng sáng tác với Superman: The Movie của Richard Donner và dự thảo ban đầu cho Superman II. Ông cũng hợp tác trên những câu chuyện cho bộ phim năm 1982 A Time to Die và năm bộ phim 1984 The Cotton Club của Francis Ford Coppola.

    Puzo chưa bao giờ được thấy việc xuất bản cuốn sách cuối cùng của mình, Omertà, nhưng bản thảo của nó đã được hoàn tất trước khi ông qua đời, cũng như là bản thảo của The Family. Tuy nhiên, trong một đánh giá ban đầu được công bố trên San Francisco Chronicle, Jules Siegel, người đã làm việc gắn bó với Puzo tại Magazine Management Company, cho rằng Omertà có thể đã được hoàn thành bởi “some talentless hack.” Siegel cũng thừa nhận sự cám dỗ để “hợp lý hoá việc tránh những gì có lẽ là phân tích chính xác — rằng [Puzo] đã viết nó và nó là khủng khiếp.”

    Puzo đã mất vì suy tim vào 2 tháng 7 năm 1999 tại nhà ông ở Bay Shore, Long Island, New York. Gia đình ông hiện đang sống ở East Islip, New York.

    Theo isach.net

    302
    0 0