Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public13 ngày trước

[Review Phim] A Long Way Down (2014) - Đường Còn Dài, Còn Dài

Trong năm có vài thời điểm thích hợp nhất để tự kết liễu đời mình, đặc điểm chung của chúng là những ngày lễ, khi người người đang ngồi cạnh nhau nâng ly chúc mừng cuộc sống đáng yêu, như đêm Giao thừa hoặc Lễ Tình nhân chẳng hạn. Thật mỉa mai, cảnh sum vầy ấm cúng và những cái chết diễn ra cùng lúc.

Loài người chúng ta có bao nhiêu lý do để chết?

Từ năm 14 tuổi, tôi đã nghĩ rất nhiều về điều này. Câu trả lời hoá ra đơn giản lắm: có bao nhiêu ý do để sống thì họ sẽ có bấy nhiêu lý do để chết. Một người sống vì tình sẽ chết vì tình. Người sống vì của cải địa vị sẽ chết khi đánh mất của cải địa vị. Cũng có người chết vì muốn tìm lại cảm giác là người quan trọng trong lòng kẻ khác, cái cảm giác họ chưa bao giờ có hoặc đã thiếu vắng lâu ngày. Hoặc đơn giản là để trốn chạy khỏi căn bệnh trầm cảm, muốn tìm một lối thoát cho cuộc sống vô nghĩa của mình.

Theo luận điểm của Camus, tự sát hiếm khi là một âm mưu, nó là một hành động bộc phát. Sự nhục nhã ăn mòn anh. Tình yêu ăn mòn anh. Sự bất lực ăn mòn anh. Cuộc sống ăn mòn anh. Đến một ngày, kẻ bóp cò súng có thể là một người xa lạ thô lỗ ngoài phố, một người bạn vô tâm, một giọt nước tràn ly. Hãy tưởng tượng: đêm Giao thừa, anh leo lên tầng 40 của một toà tháp với ý định kết liễu cuộc sống tủi nhục của mình. Đương ngẫm nghĩ xem mình sẽ trông như thế nào trong phút giây gương mặt chạm đất, thì… một người có cùng ý định xuất hiện. Và một người nữa. Và một người nữa. Đông vui nhỉ?! Đến đây có lẽ, hành động bộc phát sẽ bị chựng lại bởi cái tình huống lạ lùng này. Chỉ một khoảnh khắc ngắn chựng lại, chúng ta được cứu bởi mong muốn được chết của mỗi người trong chúng ta.

tumblr_nurlzgOhtb1qksevdo3_540

Martin, Maureen, Jess và JJ – 4 con người, 4 linh hồn chưa hề có mẫu số chung nào trước cuộc gặp gỡ trên đỉnh tháp đó bỗng dưng bị cuốn vào cuộc đời nhau như một loại ‘băng đảng’. Băng đảng của những kẻ chán đời. Băng đảng của những kẻ tuyệt vọng. Họ quan tâm đến từng người trong nhóm như một cách để quan tâm đến số phận của chính mình. Khi cái phút giây bốc đồng đi qua rồi, họ nhận ra bản thân mình không hề muốn chết, chỉ là muốn trốn chạy khỏi cuộc sống đang đeo bám và thít chặt lấy cổ mình. Tôi chỉ muốn được sống hạnh phúc, xin anh hãy sống hạnh phúc và làm mỏ neo của tôi. Chúng ta hãy làm những mỏ neo của nhau.

tumblr_nurlzgOhtb1qksevdo2_540

Khi anh có một lý do để sống, anh sẽ dễ dàng có một lý do để chết. Chuyện không dễ dàng như vậy với một người bị trầm cảm. Anh ta chỉ đơn giản là sợ hãi, là bất lực, là đơn độc, là sự trộn lẫn của tất cả những thứ đó dù có hay không những người bên cạnh mình. Anh ta chỉ đơn giản là không thể tự bước ra khỏi mớ hỗn độn của mình dù tay đã đặt trên tay nắm cửa. Anh ta chỉ đơn giản là muốn thoát khỏi cuộc sống, nhưng không biết tại sao. Năm 14 tuổi, tôi tự giết mình một lần. 2 lần nữa trong vài năm sau đó. Đến giờ tôi vẫn không thể nói chính xác là tại sao. Cũng như năm 23 tuổi, nhiều đêm tôi giật mình tỉnh dậy, khóc nức nở khi lòng tràn ngập sợ hãi vô cớ. Một đêm mùa hè, tôi nhắn cho J, therapist của mình – một người bạn đã về Úc, cầu xin cậu ta đừng nói gì vào lúc này vì tôi không thể chịu đựng một cuộc đối thoại nào hết. Tao không thở được mày ạ, cứ như oxygen đã bị hút hết ra khỏi não tao, ra khỏi bầu không khí xung quanh tao. Tao nghĩ là mình đã khá hơn rất nhiều, nhưng thi thoảng có những lúc tao cảm thấy dù có cố gắng thay đổi ra sao thì tao vẫn chỉ có một mình. Tao là một đứa thất bại, thất bại trong mọi thứ. Thậm chí những lúc này tao không biết phải gọi ai. Tao đã quá chán việc tự giải thoát bằng rượu và thuốc để rồi sáng mai thức dậy chỉ muốn chết quách cho xong. Giờ tao cũng muốn đốt mẹ hết mọi thứ, uống vài liều thuốc và không phải thức dậy nữa.

tumblr_ntqw2z0UCl1rqst03o2_540

Trầm cảm không chừa một ai. Tôi biết vấn đề của mình nằm ở đâu, nhưng lại không thể tự mình bước ra, cũng không thể mở miệng ra tìm sự giúp đỡ. JJ cũng vậy. Căn bệnh đó ăn mòn con người kinh khủng hơn bất kì một căn bệnh nào khác, nó là những tế bào ung thư di căn trong tâm trí con người. Nó ngăn-cản-anh-sống, chưa hề đề cập đến sống-vui.

“Tôi chỉ mệt mỏi vì lúc nào cũng sợ hãi mà không hiểu tại sao. Tôi mệt mỏi vì luôn cố phải thay đổi nhưng không biết bằng cách nào.” – JJ

Đêm đó J nói với tôi, mày phải nhớ rằng những thứ mày đang cảm thấy chỉ là tạm thời, rồi chúng sẽ qua đi. Hãy nhớ câu chuyện tao kể cho mày về người sống sót sau vụ nhảy cầu Cổng Vàng, chỉ 5 giây sau khi rơi xuống, anh ta nhận ra rằng mọi thứ trong đời mình đều có thể làm lại, trừ hành động anh ta vừa làm. Và cảm ơn mày vì vẫn sống. Tôi khóc suốt một đêm đó, tới khi không còn sức nữa thì ngủ thiếp đi mất. Sáng mơi thức dậy, cảm thấy như mình vừa được tái sinh.

tumblr_n8sz0evoxA1s3979jo1_500

‘A long way down’ chỉ là một khúc nhạc ngắn,  không đủ để truyền tải hết những khúc mắc trong đời sống hiện đại và mối quan hệ giữa những con người với nhau. Nhưng ít ra, bộ phim là lát cắt đủ rộng để nhìn vào thế giới của những cá thể tuyệt vọng của thời đại này. Tôi vốn không phải là người quá quan tâm và hiểu biết về điện ảnh hay nghệ thuật, tôi chỉ quan tâm đến những câu chuyện, và những đổi thay trong cõi lòng chúng ta. Như Martin nói với JJ trên đỉnh tháp:

Mọi thứ đã thay đổi rồi. Chúng tôi muốn sống. Bây giờ chúng tôi đứng đây trên đỉnh tháp này không phải vì muốn chết, mà vì chúng tôi quan tâm tới cậu, muốn cậu ở lại cùng chúng tôi.

Đường còn dài, còn dài.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Liên Kết Với Tác Giả Bài Viết - Cộng Đồng Tác Gỉa Chuyên Sâu AUTHORITY]

Tác giả: Xuân Đào

Thần mèo hiển linh

Xem thêm nhiều bài viết của tác giả tại: http://cuuhongnhi.wordpress.com 

Follow Facebook Authority - Cộng Đồng Tác Giả Chuyên Sâu để đọc thêm các bài viết mang tính chất chuyên sâu thuộc nhiều lĩnh vực/ chủ đề khác nhau từ các tác giả là Blogger/ Author đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam.





38 người xem


Bình luận (0)