Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[Bookademy] Review Sách "Cà Phê Đợi Một Người": Trong Quán Cà Phê Nhỏ, Mỗi Người Đều Đang Đợi Một Người

Trong quán cà phê Đợi Một Người, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, chúng tôi đều đang đợi lời giải cho bài toán trái tim mình.

Cuốn sách đầu tiên mình đọc của Cửu Bả Đao là “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” - đó từng là cuốn sách mình mê mẩn một thời. Mỗi lúc buồn bã, vui vẻ hay không có việc gì làm, chỉ cần mở cuốn sách đó ra, một trang bất kì, đọc được một chương từ đó thôi cũng đủ để vực dậy cả ngày của mình. Cũng vì vậy mà mình bắt đầu tìm đọc các sách của Cửu Bả Đao. Lý do thật sự vì mình nghĩ rằng cách viết của Cửu Bả Đao rất đặc biệt, không phải ngôn tình sướt mướt, càng không phải chỉ là phiêu lưu đơn thuần. Câu chuyện mà Cửu Bả Đao viết ra vừa hài hước, vừa nhẹ nhàng, là một câu chuyện tình yêu nhưng không khiến mình phải khóc lóc, càng không làm mình ghét nữ phụ hay nam phụ, càng không phải là những câu chuyện tình mệt mỏi hay quá sức nồng nàn như trong tiểu thuyết đương thời. Cái cách mà Cửu Bả Đao kể chuyện nhẹ nhàng lắm, không hồi hộp, không gay cần, nhưng khi gấp sách lại mình luôn nở nụ cười, cảm giác như được nhận một cái ôm từ người thân vậy, cảm thấy rất ấm áp. Và cuốn sách “Cà phê đợi một người” chính là một cuốn sách như vậy.


“Cà phê đợi một người”: Trong quán cà phê nhỏ, mỗi người đều đang đợi một người.

Khi thấy tiêu đề và lời tựa của cuốn sách này, mình đã muốn mua ngay lập tức. Chẳng phải sao, mình nghĩ tất cả mọi người đều đang chờ đợi nửa kia của mình. Chờ đợi một người có thể hiểu mình, một người mà khi cạnh họ mình không cần phải che giấu điều gì, và mình cũng đang chờ đợi. Vậy đấy câu chuyện bắt đầu tại quán cà phê Đợi Một Người, khi Tư Huỳnh đến xin làm thêm tại tiệm cà phê.


Ly cà phê đặc chế của bà chủ

Bà chủ của quán cà phê Đợi Một Người chắc hẳn không phải là một người bình thường. Bà chủ là người rất rất kì lạ. Cả ngày không làm gì cả, không hề pha cà phê hay chăm sóc quán, nhưng lúc nào cũng đem theo sẵn nguyên liệu, sẵn sàng pha 2 cốc cà phê, hương vị bất định, cực kì khó uống. Trong menu luôn có Cà phê bà chủ đặc chế, nếu uống thì đồng thời có thể trò chuyện cùng bà chủ. Nhưng bởi vì cà phê bà chủ làm rất đặc biệt, mỗi ngày một hương vị nên hầu như khách hàng chỉ tò mò một lần rồi thôi. Nhưng tại sao bà chủ lại làm như vậy? Vì bà chủ cũng đang đợi một người.


Bất kể ban ngày bận rộn công việc đến mấy, buổi tối trời mưa to gió lớn thế nào, kể cả ở Tân trúc đột nhiên có vòi rồng, tuyết rơi, mưa đá, người ấy cũng sẽ cố gắng hết sức đến đây, uống cốc cà phê không pha trộn, khẩu vị mãi mãi không xác định, mỗi ngày chỉ chia sẻ với một người do chính tay chị pha chế. Sau đó nói chuyện phiếm với chị.

Tuy rằng, người đó chưa bao giờ xuất hiện.

Vì câu chuyện của bà chủ cũng chưa bắt đầu.




Trạch Vu đang đợi một người con gái mà trước mặt người ấy anh không phải ngụy trang.


Trạch Vu là sinh viên trường đại học Giao Thông, là hình mẫu lí tưởng của biết bao cô gái. Đẹp trai, thông minh, Trạch Vu đã trở thành mối tình đầu của Tư Huỳnh kể từ ngày đầu tiên anh bước chân vào quán cà phê. Tư Huỳnh gọi Trạch Vu là cà phê Kenya bởi vì anh luôn gọi cà phê này khi đi một tình. Nhưng mỗi lần đi với bạn gái, Trạch Vu sẽ gọi cà phê giống với cà phê của người bạn gái mình, đọc cùng một loại tạp chí mà người bạn gái mình thích, lúc nào cũng rất nhường nhịn. Nhưng Trạch Vu lại thay bạn gái như thay áo, mỗi lần chia tay thì chỉ vài ngay sau lại có bạn gái mới. Người ngoài nhìn vào có lẽ tưởng răng Trạch Vu thật tốt, có nhiều người yêu quý, nhưng thật ra anh sợ nhất là mọi người đánh giá sai về mình, hy vọng mọi người thật sự thích mình vì chính bản thân mình chứ không phải vì gia thế hay ngoại hình.


Trạch Vu hy vọng những người xung quanh thích anh, thích ở bên cạnh anh thật lòng, khao khát đó đặt vào mối quan hệ giữa nam và nữ liền diễn biến thành một kiểu yêu cầu hết sức nghiêm khắc: “làm cho người ta thích mình”



Bách Giai đang đợi một người con trai mà cậu ấy không phải chịu áp lực lựa chọn.


Bách Gia là bạn đại học của Tư Huỳnh, cô gái xinh đẹp, duyên dáng, là ước mơ của bao chàng trai. Nhưng Bách Giai lại khổ sở vì chính điều đó. Không phải có nhiều người theo đuổi là xấu, nhưng ngay từ khi còn học cấp 3, những người con trai tiếp cận Bách Giai đều có ý mến mộ, không phải là tình bạn đơn thuần. Ngày tháng trôi qua, những người bạn thân thiết quanh Bách Giai chủ yếu là con gái, những lúc đi với con trai đều là những buổi hẹn hò, hẹn hò không dứt. Vậy nên cô bắt đầu ngưỡng mộ những cặp nam nữ có thể ở bên nhau như những người bạn, đơn thuần và không có áp lực.


Hẹn nhau đi xem phim tức là đi xem phim, không cần ngại ngùng ngượng nghịu nghĩ ngợi quá nhiều.

Lúc xem phim ăn chung một hộp bỏng ngô, chỉ vì một mình ăn không hết, không có ý gì khác.

Không phải phiền lòng cân nhắc “Người này tốt hay không”, “Người này phù hợp hay không” mà chỉ cần chuyên tâm cũng người đó làm việc đang làm.



A Thác đang đợi một cô gái tốt biết cách trân trọng bản chất thuần phác của anh

A Thác là một anh chàng ngốc nghếch và tốt bụng đến mức kì lạ. Tư Huỳnh quen A Thác qua một câu chuyện không thể kì cục hơn. A Thác bị đem ra làm trò cười khi bạn gái bị một cô nàng lesbian cướp mất. Anh chàng ngốc nghếch đó không những không nổi giận mỗi lần bị chọc mà chỉ cười qua chuyện. Tư Huỳnh cảm thấy thương cảm cho anh chàng nên nói những người bạn của A Thác không nên làm như vậy nữa. Sau chuyện đó, hai người trở thành bạn. A Thác là một người cực kì tốt bụng. Mình phải nhấn mạnh điều này vì A Thác chính là nhân vật mà mình thích nhất. Anh giống như một cốc nước lọc vậy, mọi vui buồn cảm xúc đều biểu hiện rõ trên khuôn mặt. A Thác là kiểu người sẽ giúp đỡ bất cứ ai nếu họ nhờ, là gã trai sẵn sàng xông pha vào biển lửa để cứu người, là một con người hiền lành.


A Thác vốn không quen cãi nhau với người khác. Từ hồi bé tí, anh đã quen dùng ánh mắt của 10 năm sau để nhìn nhận hiện tại rồi. Vì vậy có những chuyện kì thực anh không hề để tâm.



A Thác cũng rất giỏi làm thân với người khác, từ khi quen Tư Huỳnh, anh đã giới thiệu cô với những con người rất thú vị. Như khi anh đưa Tư Huỳnh đến tiệm giặt là của thím Kim Đao ăn cơm. Vâng là tiệm giặt là, nhưng không phải một tiệm giặt là bình thường đâu, thím Kim Đao từng là một đầu bếp nức tiếng ở Tân Trúc, nhưng kể từ khi cưới chú Kim Đao thì đã đổi tên, về làm chủ tiệm giặt là nhỏ. Mỗi tuần chỉ nấu ăn duy nhất một lần, khách quen chỉ cần trả 300 đồng là được ăn một bữa thịnh soạn. Hay như khi anh đưa cô đến nhà anh Bạo xem phim. Anh Bạo là xã hội đen đã từng vào tù nhưng lại rất thích xem phim. A Thác bảo anh Bạo bình thường rất cô đơn nên hay đến xem phim cùng anh Bạo. Hay Tiểu Tài, anh chàng thi đại học mười mấy lần chưa đậu, nhưng lại có thể làm trò với cơ thể cực kì vi diệu. A Thác không hề ngại ngùng làm quen, giống như anh là một đứa trẻ vậy, luôn đặt lòng tin vào người khác, khiến cho người khác không thể không yêu mến mình.


Lời kết:

Ở quán cà phê Đợi một người, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, mỗi người đều đang đợi lời giải cho bài toán trái tim mình. Kết quả có lẽ vẫn cần bạn phải khám phá, nhưng đừng ngần ngại, bởi vì khi bạn gấp sách lại có thể câu chuyện mới bắt đầu, và bấy giờ bạn đã có thể bắt tay viết câu chuyện của chính mình.


Tác giả: Hoàng Phương - Bookademy

---------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Tham gia Bookademy Team để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link: https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3


----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

3,081 lượt xem

lh-turn-offlh-plus