Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public6 ngày trước

[THTT] Có Những Ngày Thế Giới Làm Ta Mỏi Mệt

Mệt mỏi.

Có những ngày trở về nhà, điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến là hai từ đó. Việc chạy theo những điều tôi mong muốn khiến tôi háo hức, vui vẻ và sống thật hơn bao giờ hết, nhưng đổi lại, sự mỏi mệt cứ như đang hạ gục tôi vào những đêm đông lạnh giá và cô độc.

Người ta bảo, để đạt được điều đó, chúng ta phải cố gắng. Vẫn biết là vậy, nhưng mỏi mòn, mỏi mệt, sự cô độc và những thứ phải đánh đổi vẫn cứ tìm đến ta…


Để thành công, ta phải đánh đổi nhiều thứ

Two Silver Chess Pieces on White Surface

Trong thế giới này, trừ một vài điều cá biệt, đa phần những gì diễn ra đều nằm trong một mối quan hệ win-win. Tôi cho bạn A, và tôi kì vọng nhận được B. Bạn cũng vậy. Dù giá trị của những sự trao đổi sẽ khác nhau tùy thuộc vào nhiều yếu tố, đó là một điều dễ hiểu khi chúng ta kì vọng nhận được những gì xứng đáng với những gì chúng ta cho đi. Thế giới vận hành như vậy, và tự nhiên cũng thế. Theo cách đó, thành công yêu cầu sự đánh đổi.

Điều gì đánh đổi cho thành công?

Với mỗi câu chuyện, giá trị của thành công lại được định giá một khác. Và tôi tin rằng, đa số trường hợp chúng ta đều cảm thấy “đáng”.

Thành công được đánh đổi bởi thời gian, tâm sức, trí lực và ti tỉ thứ nữa. Đó là thứ chúng ta đạt được khi chúng ta đã lao tâm khổ tứ, dành thời gian để nghĩ và làm việc, dành sức lực để vặn từng cái ốc nhỏ hay ra một quyết định lớn, khi những bữa ăn tối muộn và những đêm chong đèn thức trắng. Thành công đến khi ta bị thứ mang tên mục tiêu và ước vọng dần cho nhừ từ, đánh đến tơi bời, để đôi khi những cơn thở dài thốt ra vô thức và những dấu hiệu không ổn cho sức khỏe tìm đến ta. Thứ càng lấy đi của ta nhiều lại càng cho ta nhiều. Công việc càng bắt ta phải đánh đổi nhiều lại càng là công việc cho ta nhiều niềm vui, danh vọng và những thứ ta khao khát.

Chúng ta đều hiểu điều đó.

Có điều, vào những lúc nhất định, chúng ta không đủ kiên nhẫn để cống hiến, cống hiến và tiếp tục cống hiến. Tâm trí ta như gào thét lên “ĐẾN BAO GIỜ???”, và, một vài suy nghĩ khác lạ manh nha.

Nếu như… dừng lại...?


Tôi không khuyên bạn Cancel, hãy chỉ nhấn nút Pause cho chính mình thôi

Black Twin Bell Alarm Desk Clock on Table

Tôi đã muốn dừng lại. Thực tế là, trong nhiều tình huống của bản thân, tôi đã dừng lại. Tôi đã “cancel”. Việc mỗi ngày đều chịu cùng một áp lực đó, sống trong cùng kiểu môi trường đó, chịu tất cả những sự khó chịu đó khiến tôi sợ. Tôi sợ mình sẽ không còn là mình, nguyên vẹn và tồn tại. Tôi sợ một vài giá trị đáng giá của bản thân sẽ biến mất. Tôi sợ… Và tôi dừng hẳn.

Nói như vậy để bạn ngừng dằn vặt chính mình nếu trong quá khứ bạn cũng giống như tôi. Đừng lo lắng, đừng muộn phiền, bởi vì, ai cũng như thế.

Nhưng nếu bạn vẫn đang tiếp tục cố gắng trên một chặng đường khác, và con đường này, theo một cách nào đó làm bạn mệt mỏi… Nếu như những sự cống hiến của hiện tại là mỏi mòn… Nếu như bạn chợt nhận ra, chính mình vẫn cứ luôn gồng mình lên để chống chọi với sự cô độc này… Nếu như, nhiều thứ quý giá đã từng rời khỏi bạn vì những điều đang theo đuổi này…

Hãy thử dành một ngày để nghỉ ngơi.

Hãy tắt điện thoại, khóa các tài khoản mạng xã hội, bỏ điện thoại và laptop ở nhà, đi ra đường và dạo bước trên những con phố này. Đã bao lâu rồi bạn không dành thời gian cho mình và yêu thương bản thân một chút?

Đã bao lâu rồi, bạn không… Pause?

Tạm ngừng.

Thời gian là một trong những điều tôi khiến tôi sợ hãi. Có nhiều điều chúng ta có thể tác động đến để thay đổi, nhưng thời gian không nằm trong số đó. Dù bạn có là một kẻ ăn mày hay một ông tổng thống, thời gian cũng vẫn luôn công bằng như thế. Ngày này qua đi thì ngày sau lại đến như một vòng lặp đều đặn. Điều đó cho chúng ta cơ hội để để thay đổi, để làm mới, để khắc phục những điều mình đã làm chưa tốt của ngày cũ, nhưng ngược lại, đôi khi ta thấy sợ. Ta sợ việc những áp lực lại đến giống như ngày hôm qua. Ta sợ việc deadline lại đến gần thêm một ngày. Ta sợ những tin nhắn, những cuộc điện thoại reo liên tục tìm kiếm ta. Ta sợ những thời khắc dài dằng dặc dán mắt vào màn hình laptop, khi mà chính mình hiểu, sự nghỉ ngơi còn lâu mới tới. Ta sợ cái suy nghĩ rằng sự mệt mỏi này vẫn còn tiếp diễn đến vô tận.

Con người không phải là cái máy. Dù bạn có tự nói với chính mình, mình làm được, chỉ cần cố gắng thêm một chút thôi, nhưng sự thật là sức khỏe của bạn có giới hạn. Một ngày chỉ có hai tư giờ, và bạn cũng chỉ có sức vóc của một người bình thường tuổi hai mươi. Ai rồi cũng mệt mỏi, và ai rồi cũng sẽ có lúc kiệt sức. Vào những thời điểm nhất định, thứ bạn cảm nhận được chỉ là một sự chán nản đến buồn bực, đến muốn đập phá và muốn tung hê tất cả. Bởi vì, sức chịu đựng là có giới hạn mà thôi.

Một ngày sắp xếp mọi thứ và tạm dừng, hãy ngồi lại với chính mình. Nghe một bản nhạc hay, mặc bộ đồ ưa thích, tìm một quán cà phê quen và ngồi đó nhìn ngắm mọi thứ theo cách bạn chưa từng thử, có thể bạn sẽ tìm thấy một điều thú vị nho nhỏ nào đó của cuộc sống. Những sự bế tắc có lẽ sẽ được giải quyết, và niềm vui sẽ quay trở lại.

Thế rồi, khi ngày dài lười biếng kết thúc, bạn sẽ tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Một ngày tạm dừng, cũng là một ngày để bạn refresh bản thân, để tìm kiếm chính mình và khẳng định lại mọi thứ. Tất cả những thứ bạn đang làm có đáng không, tất cả những giá trị này có phải là điều lớn nhất mình mong chờ, có phải là điều làm mình hạnh phúc hay không. Tôi tin rằng, bạn sẽ hiểu ý tôi về điều này.


Dù có làm gì, điều quan trọng nhất, vẫn là bạn

Red and White Tik-tak Toe Game Illustration

Và, nếu, chỉ là nếu thôi, một lần Pause là chưa đủ… Hãy nghĩ xem điểm bắt đầu của mình.

Tại sao bạn lại đang làm những điều này?

Và nó, có còn là thứ như ban đầu không?

Tôi không có ác cảm với việc dừng lại. Chính bản thân tôi, như tôi đã chia sẻ, là một người đã từng dừng lại nhiều lần. Tôi có cảm giác, việc dừng lại không bao giờ là một việc xấu. Cuộc đời còn dài, nhiều cơ hội sẽ đến, và việc ta dừng lại không đi tiếp ở con đường này không có nghĩa những con đường khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là, bạn chấp nhận quyết định của mình như thế nào.

Cái đích cuộc đời của chúng ta là gì? Với mỗi người, đó là một khác. Nhưng với đa phần những người tôi gặp, và tôi cũng nghĩ đa phần mọi người cảm thấy thế, hạnh phúc là một thứ đáng để theo đuổi. Hạnh phúc có thể mua bằng tiền, bằng danh vọng, bằng tình yêu, hoặc không. Nếu bạn hạnh phúc, việc tạm dừng hay dừng hẳn, việc đi tiếp hay chuyển giao cho người khác không còn là một điều quá quan trọng.


Ai rồi cũng chết. Ai rồi cũng sẽ lìa bỏ thế gian này, lìa bỏ những ồn ào này để lại trở về với những điều nguyên bản sơ khai nhất của mình. Đa phần thời khắc của cuộc đời hiện tại và cuộc đời sau cái chết này chỉ có ta tồn tại cùng với chính mình. Yêu thương chính mình thêm một chút, dành nhiều thời gian cho bản thân thêm một chút, lắng nghe bản thân thêm một chút, bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này có lí do để gần tám tỉ người ngày ngày vẫn đều đặn đi qua đi lại, bám víu lấy mà tồn tại, mà sống.




Tác Giả: Lê Chi
Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/lh.chi.98

--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info


(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

143 người xem


Bình luận (0)