Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[THTT] Đôi Khi Dám Khóc Cũng Là Mạnh Mẽ!

 

Khi cuc gi đột ngt gia đêm kết thúc, cơn buồn ngủ cũng trốn đi đâu mất, lòng tôi ngn ngang những suy nghĩ. Cu em người bn thân vừa nói rng chc cậu s trượt nguyn vng đầu vào ngôi trường Đại hc cậu yêu thích nht. Tồi tệ hơn là bn n cậu thầm thích đã ba năm hôm nay cũng đột nhiên chuyn chế độ tình trng quan h tĐộc thân” sang “Phc tp” trên Facebook mà hiển nhiên, cậu hiểu rõ mình chng phi nhân vt chính làm nên cái chuyn phc tp y. Vi mt đứa con trai còn phi ch tn vài tháng na mi đón sinh nht ln th 18, chng đó thôi cũng ging như thế gii ngày mai s không còn nng vy. Cu nc n vi tôi như đứa tr, là khóc tht, nước mt cũng là tht, như th làm vy s khiến cu bt mt mi vi những hỗn loạn bấy giờ. Chúng tôi nói chuyện cùng nhau rất lâu, đến khi nguôi ngoai đôi chút, cậu đột nhiên nói với tôi “Chị ơi, em khóc như này yếu đuối lắm phải không?”.

 

Tôi không nh cái thi bng hot ít hơn tui cu đôi chút, đã bao ln tôi bt khóc như vy vì nhng chuyn nhỏ nhặt mà bây gi nghĩ li thật chẳng đáng để nhắc tới. Có lẽ, khi mt còn chưa thy nhiều chuyn th phi, con người ta càng d khóc, d bc l nhng h n ái ra bên ngoài và hình như thiên h cũng bt cay nghit hơn vi s yếu đui ấy bi cái phy tay xu xòa “Chúng nó còn tr con mà!”.

Cũng chẳng biết từ bao giờ, khóc cũng tr thành đặc quyn ca “tr con”, ca nhng người chưa mang trên vai hai chữ “trưởng thành”. Còn bây giờ, mọi chuyện đã khác. Khi chiếc lồng vô hình bảo bọc của gia đình không còn nữa, chúng ta phải một mình tự bước đi. Đó là lúc ta được tự do để s, chm, ngi thm chí nếm th bt c tri nghim nào mà ta thy hng thú và sẵn sàng cháy hết mình cho tui tr qua đi không bao gi tr li. Nhưng ai cũng biết rằng, s t do y phi đánh đổi bng những cái nhìn khắt khe hơn, nhng giây phút kìm lòng nut nước mt vào trong đến khi đã quá sc chu đựng, ta cũng chỉ có thể vng trm chy vào mt góc nào đó, lng l để nước mắt rơi.

 

Tôi, chúng ta, nhng người bước qua ngưỡng ca vào đời, dù đang run ry cn trng dò dm tng bước hay vội vã lao nhanh trên con đường trưởng thành, đều phi tha nhn mt điu rng, càng ln, con người ta càng kht khe vi chính cm xúc ca bản thân và của cả những người khác. Cho dù trong khonh khc hnh phúc như v òa hay đau kh đến tê lit, nhng cm xúc như dòng nước chy xiết chỉ chực vỡ òa ấy đều không cách nào bộc lộ ra ngoài. Ta rụt rè, e ngại, đắn đo. Chuyn cm xúc ra sao bng tr thành th mà lí trí có quyn xét đoán và phán quyết không nói mt li.

Có lẽ, sẽ đến lúc nào đấy, chúng ta cũng sẽ tự chấn vấn rằng “Vì sao li phi mt mi như vy”. Chng phi lúc nào ta cũng được dy rng hãy sng cuc đời ca chính mình, đừng để bt c ai chi phi kim soát nó. Thế nhưng, thc tế khắc nghiệt không cho con người ta nhiều tự do như vậy. Không ai ch sm mt vai din trong v kch rng ln mà cuc đời sp đặt. Khi đèn sân khu sáng lên, ta cũng nhn ra, vai din của mình đã không còn ch để bi ly đau thương.

 

Suy cho cùng, chúng ta đều là những sinh vật yếu đuối và dễ tổn thương. Mỗi một thời khắc trong cuộc sống, ta đều phải đưa ra những lựa chọn, kể cả với cảm xúc. Ta có th khóc vào lúc này nhưng không th khóc vào lúc khác, có th khóc vi người này nhưng tuyt đối dù tri có sp xung cũng phi ngng cao đầu trước mt người kia. Nhng tiếng xì xầm phán xét sau lưng, nhng câu nói sắc bén như có gai độc và cả những ánh mt thương hi t nhng người chẳng quen biết không phải thứ mà ai, ở thời điểm nào đều có thể dễ dàng mà buông câu “Chẳng quan tâm!” được. Dẫu không có th quy chp c khóc là yếu đui nhưng khi khóc, ta mc nhiên để người ta nhìn thy nhng gì chân tht và d tn thương nht của bản thân mình. Nó làm ta hoang mang, hong s, thy mình nh bé và t ti. Dần dần, ta học cách thu mình lại, vụng về che đi những cảm xúc thật trong lòng, chỉ để lộ ra những biểu cảm thường thường như bao người khác.

Mi ngày qua đi, mi mt người chúng ta gp, không ai biết đằng sau n cười mm v như thn nhiên y là điu gì. Liu h có tht s bình thn đến thế hay trong lòng đang cun trào nhng cơn bão ln? Mỗi một lần tự lừa dối cảm xúc là một lần ta tự tay gạt bỏ đi phần “người” nhất của mình. Chúng ta vẫn tự an ủi rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút sẽ không sao nữa nhưng thực ra, chúng ta đang tự đẩy mình vào hố sâu của sự đau đớn, u uất về thể xác và tinh thần. Đã có nhng người bạn tôi quen biết chọn cách t sát sau nhiu năm chng chi vi trm cm và các vn đề v tâm lí. H trong ấn tượng của mọi người đều có mt đim chung là nhng người xut sc lĩnh vc nào đó, luôn vui vẻ, lạc quan, chẳng bao giờ để lộ buồn vui đau khổ. Họ có nhiu th mà người khác đang phn đấu nhưng như bao người, h cũng thiếu rt nhiu, bao gm c nhng cm xúc đời thường. Trong cun nht kí mà mt người trong s h để li, anh ấy đã viết như thế này trong nhng ngày cui cùng, trước khi quyết định t sát bằng khí gas tại nhà riêng, khi đang bo v dở lun án Thc sĩ Úc “Do này tri xanh hơn trước. nhưng cũng chng thay đổi được gì. Đã bao lâu ri mình không thy vui v, không dám cười, cũng không dám khóc, có khác chi my cái máy mình vn gp mi ngày vin nghiên cu đâu? y thế mà mình li ging cái máy mi bun cười làm sao. Nhiu lúc cũng th tìm cách để vui v, hoc th khóc nhưng mãi cũng không làm được. Mình sp chết ri à?”.

Trong xã hội bây giờ, người ta d dàng bt gp nhng li dy nhan nhn rằng làm thế nào để nhng con người trưởng thành, tâm bt biến gia dòng đời vn biến, đối mt vi mi th trên đời bng mt n cười bình thn. Tm không nói đến đúng sai, bi nhng th thuc v cm tính, c để tri nghim ca mi người nói lên câu tr li. Còn người tr, hành trình ca chúng ta ch mi bt đầu. Cái chúng ta có ngày hôm nay là nhng gì nhit huyết nht mà cuc đời đem li. Thế thì c sng vi nhng th đó, hc cách kim soát nó ch đừng ph nhn nó. Chúng ta có th hâm m nhng con người trưởng thành, chín chn, trước sóng gió bấp bênh vẫn ung dung, vững vàng nhưng chúng ta cũng cn hiu rng, mi th trên đời đều có quá trình của nó. Nhng người chúng ta hâm m y, h cũng tng sng vì cm xúc, cũng tng khóc lóc như đứa tr khi tht bi, khi đánh mt đi người quan trng trong cuc đời họ. Trải qua bao chuyện trên đời, h dn hc được cách nhìn đời vi ánh mt trm lng, phán xét mi chuyn dưới góc nhìn khách quan hơn thi tr. Đó là món quà mà thi gian mang đến cho nhng người trưởng thành. Nhưng ngay c khi y, người ta vn khóc đấy thôi, ch là khóc ít hơn và kín đáo hơn trước.

Tôi còn nh ln đầu tiên thy cha mình lén lút lau nước mt trong phòng vào ngày chị gái đi lấy chồng, cảm xúc đó rất khó để diễn tả. Khi còn nh, tôi c nghĩ cha mình là không bao gi biết khóc. Lúc ông b tai nn thương tích đầy mình, mt git nước mt ông cũng không rơi, vẫn gắng mm cười trn an gia đình. Nhưng sau này khi ln lên, tôi nhận ra người đàn ông tưởng như không gì có thể đánh bại ấy, vẫn có lúc không kìm được mà rơi nước mắt.  Ấy là lúc nhìn cô con gái th nht ri th hai ln lượt lên xe hoa v nhà chng, là khi bà ni ra đi đột ngt vì cơn đột ngụy và là ngày đầu tiên khi tôi ri nhà lên thành ph đi hc Đại hc. Trong nhng khonh khc y, tôi thy ông mnh m hơn bao gi hết. B vai ca nhng người trưởng thành, như cha tôi, luôn mang trên vai biết bao gánh nng và định kiến, tht không d dàng để mt nước mt được rơi. Cho nên, sau này, nếu vô tình bn gp ai đó-nhng người ta tưởng như trưởng thành và dn dày với chuyện đời người, rơi mt git nước mt, đừng bt ng cũng đừng phát xét. Nếu có th, hãy cho h mt cái ôm tht cht bi suy cho cùng, nước măt hay n cười khi là tiếng nói chân thành ca cm xúc đều đáng giá như nhau.


Không ai có thể luôn mạnh mẽ, vui vẻ trong suốt một đời người dài rộng đầy khó khăn. Khi đau đớn, mt mi, ta vn cn mt cái ôm tht cht, đôi ba li ân cn hi an hoc đôi lúc, để nước mt cun trôi theo nhng ut nghn chôn cht trong lòng. Đó là cách con người tn ti và thích nghi vi thế gii, là mt phn ca s tiến hóa  ging loài. Ngày hôm nay, chúng ta còn tr, đừng vi vàng đóng kín bn thân trong nhng chiếc hp cht chi vô cm. Nếu mun cười, c cười tht tươi. Nếu mun khóc, c đến bên cnh người ta tin tưởng, da vào vai h khóc tht to. Nếu như chỗ dựa của bạn chưa tới, hãy da vào chính mình. Chúng ta ch đang hc cách ln lên ch không hc cách để t chi phn “người” ca mình. Kim soát cm xúc không có nghĩa t biến mình thành mt k lc lõng vô hn, càng không biến xã hi thành mt cuc thi nhàm chán xem ai là người che giu cảm xúc gii hơn. Chúng ta đang sng, c sng như nhng con người thc s, có lí trí cũng có c cm xúc. Du cho đôi lúc có bp bênh, ngt ngt thì đến sau cùng, ta vn cn là mt con người “toàn vn” trước khi mơ mng đến điều gì đó xa vời hơn.



Với cậu em tôi, tôi mng khi cu gp phi nhng vp váp đầu tiên, thay vì gi v t ra mnh m đàn ông, cu sng tht vi cm xúc ca chính mình. Tht bi đầu tiên đi cùng vi vic đánh mt mi tình đầu khiến cu đau đớn, tn thương cho nên cu khóc. Nhưng tôi tin rằng nhng git nước mt đó tuyt đối không phi là những giọt nước mắt yếu đuối. Chng qua, cậu chỉ nhy cm đôi chút cái la tui mng mơ đó mà thôi. Sau này, khi cu ln lên, tr thành mt người đàn ông thc th, chc s có lúc nào đó, cu s thy nhng git nước mt của mình ngày hôm nay đáng giá nhường nào. Lúc y thì cu chng d dàng khóc như vy na. Phi đau đớn lm, kh s lm, cu mi có th rơi nước mt. Nhưng ch cn có tôi còn bên canh, tôi s luôn nhăc nh cu rng “Đôi khi, người dám khóc mi là người mnh m!”.

                                                                                                                                           

                                                                                           Tác giả: Diêm  

                                 Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/thuonngvuthi 

   --------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng giá trị 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info                               

 

----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

457 người xem


Bình luận (0)