Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[THTT] Hành Trình Viết Lách Và Con Đường Trở Thành Người-Có-Giá-Trị

Trước nay tôi hay lấp đầy những khoảng thời gian trống của mình ngoài giờ học và giờ làm bằng cách đọc một cuốn sách, ăn vặt hay chơi game, thậm chí là học một kỹ năng mới, hoàn thành những bài tập hay công việc khác dở dang xen kẽ. Nghĩa là lúc ấy, tôi tận dụng mọi thời gian của mình tối ưu nhất có thể, để không lãng phí. Và bởi tôi nghĩ, làm vậy thì cuộc đời sẽ đủ đầy và ý nghĩ hơn. Nhưng dạo gần đây, tôi lại có suy nghĩ khác.

Những khoảng trống luôn len lỏi chiếm lấy tâm trí bạn, dù bạn đã cố gắng làm đầy chúng bằng mọi cách.

Khoảng thời gian trước đây tôi vẫn luôn để những suy nghĩ cũ kỹ bám chặt lấy qua từng giai đoạn nhỏ nhặt lắt nhắt của cuộc đời, rằng cứ chỉ cần hoàn thành mục tiêu và trở thành người tốt, thế là đủ. Khoảng thời gian ấy cũng là lúc tôi hoàn thành lần lượt tất cả những mục tiêu mình hướng tới, khó khăn thử thách tầm cỡ đến đâu tôi cũng không ngại. Và cũng may mắn một phần, tôi đạt được một số thành tích mà có kha khá nhiều người mong muốn, thậm chí còn nghĩ rằng con đường tôi đi dường như rất thuận lợi và được trải sẵn thảm đỏ có hoa hồng.

Mà đâu ai thấy được, trước khi đến đó, tôi đã đi một đôi giày dính đầy gai?

Tôi từng nghĩ học giỏi làm bố mẹ mát mặt phổng mũi là đủ. Tôi từng nghĩ trở thành đứa con ngoan mà không có bậc cha mẹ nào không mong muốn là đủ. Tôi cũng từng nghĩ, vào được môi trường học mình từng ao ước bấy lâu cũng là đủ. Hơn hết, là tôi thấy mình trở thành người có giá trị.

Cho đến khi tôi trực tiếp bước vào môi trường rộng lớn hơn hết thảy: Trường đời. Nhất là cuộc sống ảo trên các trang mạng xã hội, mà ở trên đó, tất cả mọi người, sao trông ai cũng có vẻ hạnh phúc và mãn nguyện với cuộc sống này. Thì trở thành người có giá trị nó mở rộng hơn ý niệm trong thuở bé của tôi là vô tận.



Tôi, quá nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. Khi mới đặt chân vào con đường mình theo đuổi, tôi thấy mình luôn ở vị trí bằng con số 0. Tôi nghĩ để trở thành người có giá trị, là kiếm thật nhiều tiền. Tôi cũng tập tành lăn xả nộp CV và đi phỏng vấn khắp nơi, tôi cũng kiếm được tiền, nhưng dù ít dù nhiều, tôi cũng không cảm thấy hạnh phúc và trở thành người có giá trị như nhiều người vẫn hay cho là như vậy.

Sau đó tôi lại nghĩ, giúp đỡ nhiều người hơn bằng cách tham gia vào các câu lạc bộ tình nguyện, các tổ chức phi chính phủ vì cộng đồng,… sẽ làm mình trở thành người có ích hơn đối với cuộc sống này. Tôi cũng lên các vùng sâu vùng xa, tổ chức trò chơi, vận động quyên góp cho những người kém may mắn hơn trong cuộc sống này. Nhưng dẫu đi khắp các vùng còn nghèo đói trên đất nước Việt Nam này, tôi cũng chưa chắc cảm thấy mình trở thành người có giá trị.

Tôi không biết các bạn cảm thấy mình cực kỳ vô dụng là khi nào, nhưng với tôi lúc bấy giờ. Trong tôi thực sự trống rỗng. Tôi không biết mình nên làm gì trong thời gian tới. Tôi cảm thấy mọi nụ cười trên môi mình là một sự giả tạo ghê gớm, những giọt nước mắt lăn theo khi nhìn thấy những giọt nước mắt từ những người đồng đội khác là vô hồn vô nghĩa. Bởi vì sao?

Vì mọi thứ không được xuất phát từ chính sự rung động cảm thấu từ tận đáy tim.

Khoảng thời gian đó cũng là khoảng thời gian tôi bị khủng hoảng, chới với nhất từ lúc sinh ra đến bấy giờ. Mọi sự kiện diễn ra trong quá khứ, và sắp diễn ra, với tôi, dường như vô nghĩa. Một mình, tôi loay hoay. Mệt nhọc, tôi kiếm tìm. Cô lieu, tôi chờ điều gì đó đến. Mà dù có không đến cũng chẳng sao. Tất cả mọi việc tôi vừa kể đã diễn ra cách đây một năm, và cho dù vừa mới xảy ra, tôi cũng chẳng biết dùng những từ ngữ như thế nào để diễn tả nữa.

Đó cũng là lý do duy nhất khiến tôi viết. Và viết với tôi lúc ấy, là việc làm duy nhất khiến tôi cảm thấy mình được sống một lần nữa, bằng tất cả trái tim này. Cũng là việc làm duy nhất, khiến tôi cảm thấy cuộc sống lúc ấy, ý nghĩa nhất.



Tôi viết cho người trẻ, tôi kể lại những câu chuyện của mình, tôi thuật lại cách mà tôi đương đầu với những thử thách, cách mà tôi đứng dậy sau mỗi lần trầy xước vấp ngã, cách mà tôi cảm nhận sự hạnh phúc ra sao. Bằng tất cả mọi cảm xúc – chân – thật nhất.

Đến đây lại nảy sinh ra vấn đề: Nếu tôi chẳng còn câu chuyện nào để kể? Nếu có đôi khi tôi bị ngưng đọng cảm xúc, những lúc ý tưởng bị kẹt mắc bí bách thì sao?

Đó chính là những gì tôi đang phải đối mặt lúc này: đã bao lâu rồi tôi bỏ viết và lại quay về con số không như những lúc lạc lõng nhất ban đầu?

Bởi vì cảm xúc là thứ phức tạp và khó làm chủ nhất, nên đừng cố nén chặt, mà hãy đồng điệu cùng chúng

Có một điều mà rất ít người viết chia sẻ khoảng thời gian họ tập tành viết vất vả và khó khăn đến mức nào, rất ít người làm nhạc chia sẻ họ đã xé bao nhiêu bản nhạc từng viết để có được sản phẩm âm nhạc hoàn hảo nhất, rất ít người truyền cảm hứng dạy chúng ta cách thất bại-có-ích cho cuộc sống,…

Đơn giản vì con đường trước mắt luôn là điều dễ thấy nhất, họ chỉ đứng đó, cho bạn thấy nó còn xa và nhiều sỏi đá, ổ gà, ổ voi to cỡ nào, có bao nhiêu đầm lầy bạn có thể ngã thụt, có bao nhiêu cái hố bạn có thể bị mắc bẫy…

Đó cũng chính là lý do bạn phải lựa chọn cho mình đôi giày, những người bạn, những hành trang phù hợp để chinh phục con đường đó. Nó chưa chắc đơn giản như bạn chủ quan, nó cũng chưa hẳn khó khăn như người ta vẫn thấy. Điều quan trọng nhất, như tôi muốn nhắc đến, vẫn là từ chính người xuất phát. Chỉ cần bạn đi được một bước, nghĩa là bạn đã có thể đi hết nửa con đường.

Nghe có vẻ hoang đường, nhưng tôi đã bắt đầu như thế đấy.

souls-entwined:  (by Andrey Ivanov)


Tôi đã bắt đầu từ những khủng hoảng đầu tiên của cuộc đời. Từ bị bè bạn xa lánh đến thất tình, từ lần trượt ứng tuyển đầu tiên đến nhưng lời từ chối của những bên mình muốn hợp tác,… Tôi không khuyến khích phải có những hành động đó thì mới có cảm hứng để viết, nhưng viết đối với tôi, là xoa dịu những chua đắng của cuộc sống, những vị mặn mình từng nếm trải của cuộc đời, những cảm giác bị mất niềm tin hoang hoải, những nhận thức lệch lạc bị mọi người lên án,… Tất cả với tôi lúc ấy mà nói, không khác gì địa ngục. Nhưng chính sự tăm tối của nó, hoàn toàn mới có, tôi của ngày hôm nay.

Là tôi cảm thấy mình sống có giá trị, theo đúng nghĩa của nó. Tôi không phủ nhận những cảm xúc đến với mình như một gia vị ắt phải nếm, những cảm giác ắt phải cảm nhận, những điều mới mẻ ắt phải học hỏi và nhận thức, những quy chuẩn ắt phải tuân theo… Như một sự rung động nhất định, từ đáy tim, không một chút dấu giếm và lấp liếm nó đi. Vì có nhiều lúc, điều đó luôn có giá trị hơn sự hoàn hảo giả dối.

Đó chính là nước mắt bật trào khi nhìn thấy một ông lão dắt xe trở đầy hoa sang bên đường giữa muôn vàn xe cộ với một màn trời vàng rượm vì nắng gắt, đó là những điệu cười ha hả khi phi xe đạp dưới trời mưa cùng với lũ bạn thân, đó là sự cho đi một cách chân thành giữa những con người vốn không có có khoảng cách vì vốn dĩ “hỗ trợ người nghèo” đã là một khoảng cách rồi sao?

Trước đây vì sợ không có ai đọc nên tôi đã chẳng dám viết. Vì sợ chẳng ai xem nên tôi viết một thời gian rồi lại ngừng. Như ai đó đã nói, đâu cần phải trở thành nhà văn mới được viết, như một họa sĩ mới được vẽ. Trước khi trở thành ca sĩ hay nhà văn, có ai chứng minh được rằng tồn tại những lúc người đó hát không hay hoặc đã viết rất dở như thế nào?

Thế cho nên, từ giờ, tôi sẽ viết bằng chính sự rung động chân thành nhất từ những cảm xúc ủ sâu bằng sự thấu cảm, đó cũng là điều khiến tôi thực sự sống bằng tất cả những gì mình có thể dồn tâm huyết trao đi ngay lúc này. Và chính điều đó mới giúp tôi thấy rằng mình thực sự trở thành người-có-giá-trị.

 

  Tác Giả: Nông Thị Yến [email protected] Tâm lý học - ĐHKHXH&NV

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/acrazymindVN/

              --------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (1 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info

 

 (*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

1,282 người xem


Bình luận (0)