Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public9 ngày trước

Tuổi Trẻ Điên Cuồng

Khi người ta trẻ, người ta có rất nhiều thứ thừa thãi, dồi dào, ví dụ như sức khỏe, lòng tự tin, khát khao yêu, khả năng ăn, khả năng đánh nhau và khiến người khác đánh nhau. Đặc biệt, có một thứ luôn đầy ắp, và nếu nó không đầy ắp thì tuổi trẻ ấy bỏ đi, đó là khả năng điên rồ.


Điên tới cỡ nào? Tất nhiên là tới vô tận.

Điên đến mức lắm lúc họ chả coi tiền bạc, sức khỏe, thời gian của mình và của thiên hạ ra gì.

Thỉnh thoảng, đọc báo chí, bà con vẫn kinh ngạc pha tức tối và sợ hãi khi thấy tin một đám trai nào đó đua xe với tốc độ kinh hoàng, lao đầu vào gốc cây, hoặc nhiều chị mặc bikini nhỏ xíu hay chả mặc gì nhảy múa ngoài phố. Nghe sao mà kinh khiếp quá. Mà quả cũng kinh thật. Nhưng thử tưởng tượng nếu các nam nữ thanh niên đó không phá phách như thế mà đăm chiêu ngồi bên ly sữa hoặc nhịp nhàng đi tập dưỡng sinh, có khi vận nước còn kinh hơn ấy chứ.

Một quốc gia có một thế hệ 20 tuổi hò hét theo tiếng nhạc, gào rú khi vào quán bar, xỏ khuyên ở tai hoặc mũi, phóng xe vun vút trên phố hoặc vẽ lung tung ngoài đường chắc chắn phát triển hơn một quốc gia nơi toàn bộ nam nữ thanh niên ngồi răm rắp trong lớp học, nghe như nuốt từng lời thầy cô, làm bài tập bằng cách chép từ văn mẫu ra, hơi một tý là xin tiền cha mẹ.

Các bạn sẽ khó có thể tưởng tượng và hiểu được một chàng trai trẻ nổi loạn khi đứng tuổi có thể tử tế đến mức nào trong một xã hội văn minh và tự do. Ví dụ như ngoại trưởng Mỹ John Kerry từng là một lính chiến, lúc trẻ để tóc dài, tác phong và cử chỉ vô cùng hippy, nói trắng ra là như một thằng ăn cướp, thế mà sau này lại trở thành một người khiến cả thế giới khâm phục vì đấu tranh cho quyền con người.

Tỷ phú Jack Ma nói: “Nếu 35 tuổi bạn chưa giàu, bạn sẽ không bao giờ giàu được”. Vậy thì, muốn giàu ở tuổi 35, ít nhất 20 tuổi đã phải khởi đầu hoặc có tín hiệu khởi đầu. Khi tham gia các buổi họp lớp cũ, nhiều người vô cùng sửng sốt thấy những người giàu có thành đạt thường không phải là những đứa ngày xưa hay đạt điểm số cao, được nhà trường biểu dương và thầy cô khen ngợi. Không hề. Phần lớn những đại gia ngày trước học hành chả ra gì, nhưng liều lĩnh và đầu bò đầu bướu.


Tuổi trẻ mà không làm loạn thì đợi đến bao giờ? Tuổi trẻ mà không nghi ngờ tất cả, không bĩu môi với tất cả và không cười khẩy khi nghe người lớn nói thì tuổi trẻ ấy đã già rồi. Mười năm nữa xã hội sẽ ra sao? Nhìn vào đâu để biết? Nhìn vào đường sá, vào xe cộ, vào nhà cửa hay vào các chính sách à? Sai bét! Hãy nhìn vào những chàng trai cô gái tuổi 20! Nếu họ còn ngơ ngác, thụ động, chưa ra khỏi nhà cha mẹ và còn xin tiền ăn sáng mỗi ngày thì quốc gia ấy còn lâu mới khá.

Chỉ cần bước sang Singapore, Hàn Quốc hay Nhật Bản, sẽ thấy các trai, các gái 20 tuổi tự tin và lẫm liệt thế nào. Họ đi ngoài phố mạnh mẽ, vào các nơi công cộng đầy phong thái và ở trong lớp hơi một tý là phản đối thầy cô chứ không phải là những con nai rụt rè, ngơ ngác.



Tôi thường nghe nhiều người phàn nàn là nhạc trẻ bây giờ không sao tiêu hóa nổi. Những ca từ, giai điệu của nó khiến các bà già, các ông già nghe vài câu là lăn ra ngất. Nhưng ngược lại, những bản nhạc ngày xưa của các cụ, trai gái ngày nay cũng không sao nuốt được. Và đó chính là lý do khiến cuộc sống tiến lên.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có viết cuốn sách “Cho tôi một vé đi tuổi thơ”. Cuốn sách ấy không phải dở, nhưng đáng ra nó chỉ nên dành cho người già. Chứ các nam nữ thanh niên không những phải mua, mà còn phải tranh cướp, giành giật hoặc đấm đá để sở hữu được tấm vé vào tương lai, có như vậy thì cuộc đời họ mới khá lên được. Mới lớn lên một chút đã vội vàng buồn bã nhìn về tuổi thơ thì hỏng bét.

Tuổi trẻ phải điên, phải loạn, phải khiến tuổi già sửng sốt và tuổi trung niên hối hận chứ không thể là một công cuộc chuyển giao êm đềm. Mở kênh YouTube vào lúc này, các bạn sẽ thấy trên đó tràn ngập những đoạn clip do tuổi trẻ làm, chúng không giống ti vi, không giống màn ảnh, chúng sống động một cách rồ dại và liều mạng một cách khủng khiếp. Thế mới là đời, thế mới là lớp trẻ.

Bây giờ ngồi nghĩ lại bản thân lúc 20 tuổi, tôi tức điên lên vì sao mình ngu ngốc và hèn thế. Cả một quãng thời gian đẹp đẽ và đầy năng lượng đó bị bỏ phí vì những thứ vớ vẩn tầm thường. Tuổi 20 của tôi trôi qua chán đến mức tôi không thể nhớ nổi những năm đó mình đã làm được gì và đã sống ra sao. Thật là một sai lầm vĩ đại. Đừng bạn trẻ nào hôm nay bắt chước nghe chưa!





Theo dep.com.vn

360 người xem


Bình luận (0)