Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

4949 Friends!!!

- Này! Mày có bao nhiêu bạn?
- Tính đến 11h sáng nay là 4949 đứa!
- Woa! so impressive!!!
    Sau hơn 7,7,49 tháng gia nhập cộng đồng Facebook, cuối cùng thì thằng bạn tôi cũng kết nạp được cả nghìn người bạn- một con số thật ấn tượng! Sáng nào hắn cũng khởi động ngày mới với bài tập luyện ngón trên mạng, rồi thì quanh quẩn bên thế giới smartphone tới chiều, cuối cùng là lôi tôi đi đâu đó chụp hình vào một tối mưa bão. Mục đích thì lộ rõ không hề che giấu, hắn phải kiếm vài bức hình thật đẹp để về nuôi cái Facepage. Haizz!!! Cuộc sống của hắn bận rộn quá! Hắn có quá nhiều bạn bè, mà kết bạn cũng dễ nữa! Hắn chỉ cần click chuột là có ngay một đứa bạn. Ngày ngày, hắn dành thời gian rảnh hết cho nút LIKE, SHARE với COMMENT! Cuộc sống của hắn nhộn nhịp tựa như một sàn giao dịch chứng khoán.

  Một sáng kia, Internet bỗng "go out". Nhà mạng dịu dàng báo về: “Mạng bị mấy em cá mập ngứa răng cắn đứt mất rồi!”. Sáng hôm ấy, thằng bạn cũng “lag” như mạng. Hắn không biết phải làm gì, ngồi ngẩn ngơ bên chiếc "sờ-mak-phone" đã nguội. Hắn đưa mắt nhìn chiếc điện thoại mà lòng đau như cắt. Hắn tự hỏi không biết bạn bè hắn mới đăng gì, hôm nay có gì "hot", sinh nhật của ai, ai nhắn tin với hắn chưa, hôm nay có trào lưu gì mới, bla bla bla... Nghĩ tới đó thôi hắn cũng thấy lòng nóng như lửa đốt. Chưa bao giờ hắn bỏ rơi một thông báo. Hắn thấy có lỗi với 4949 friends trên Facebook quá! Hắn thật vô tâm, vô tâm đến tàn nhẫn! Ai lại như hắn chứ, bạn bè đăng tin mà không bay vào LIKE (như một nghĩa vụ), COMMENT (như một trào lưu). Hắn không biết đẫ bỏ lỡ điều gì “trên đó”. Hôm nay dân tình sẽ đua nhau viện dẫn câu gì? Hắn như bị bỏ lại “phía sau một câu nói”. Hắn bị bỏ rơi. Cuộc sống của hắn bỗng trở nên trống vắng và cô đơn. Mấy em cá mập đã cắn mất hơn nghìn đứa bạn đứt ra khỏi cuộc đời hắn. Quay về với cuộc sống thực, hắn bơ vơ. Hắn quên mất cách nói chuyện bằng miệng vì đã quen với bàn phím. Người ta không cho hắn thời gian để viết xóa, rồi lại chỉnh sửa. Hắn ngượng nghịu khi nói chuyện “face to face” vì đã quá quen với ống kính camera rồi. Ở thế giới ảo, hắn năng động, cuồng nhiệt, thế mà khi về với thế giới thực, hắn lạc lõng, mù mờ. Hắn nghĩ mình không thuộc về nơi đây. Cuộc sống của hắn chỉ có ý nghĩa khi mà cột sóng wifi “full cột”. Sứ mệnh đời hắn là phải cần mẫn tương tác với hàng ngàn con người đang hiện hữu qua một chấm xanh sáng màu. Vậy mà cái sứ mệnh ấy lại bị phá đám bởi mấy em cá mập “ăn không, ngồi rồi”. Hắn thất vọng với bọn cá mập, thất vọng với hệ thống truyền thông, thất vọng luôn với cả xã hội này. Vậy thôi! Hắn ngủ, ngủ như một em gấu Bắc Cực ngủ đông. Hắn chờ ngày trỗi dậy trong ánh dương mùa xuân, khi mà Internet lại một lần nữa sáng đèn.

   Bình thường hắn chỉ chịu đi ngủ khi mà mắt đã mỏi lừ vì ánh đèn màn hình, thế nên tự dưng ngủ không không, hắn không quen. Hắn không ngủ được. Hắn phải tìm cách làm cho đôi mắt chóng mỏi. Thế thôi hắn lấy đại cuốn sách của đứa bạn để đọc.

-       Đúng là sách, toàn chữ là chữ!

    Cũng khá lâu rồi hắn mới lại đọc sách giấy. Từ ngày sắm “con smartphone” với “em laptop”, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà đụng tới sách nữa. Bất cứ thứ gì hắn đều có thể hỏi bạn Google. Sách truyền thống quá, lạc hậu quá rồi! Sách cồng kềnh, bất tiện và chậm chạp. Nhìn thôi hắn cũng mỏi mắt rồi! Cái cuốn sách có tựa đề nhìn thấy chán: “Hành trình về phương Đông”. Với hắn, phương Tây mới là cái nôi văn minh của nhân loại. Chẳng phải thế mà thế giới Facebook hắn đang sống cũng của anh Tây Mark Zuckerberg tạo ra đấy thôi. Bao nhiêu phát minh, bao nhiêu định luật, định lý, bao nhiêu các nhà bác học cũng là con cái bên Tây cả đấy. Phương Đông có gì đâu mà về. Hắn phải đọc, đọc để chế diễu cái cổ lỗ của ông tác giả. Nhiều khi cái người ta càng thấy khó ưa, thấy ghét lại càng khiến người ta tò mò. Hắn đi vào hành trình ấy. Đi thôi! Hắn đi mà không biết có gì phía trước. Hắn đi vào một hành trình mù mờ và bí ẩn...

  Tôi cũng chẳng rõ hắn đã đến được những nơi nào, gặp gỡ được ai, ngộ ra điều gì suốt “hành trình về Phương Đông”. Có một điều tôi chắc chắn, sau khi bỏ cuốn sách xuống, Facebook hay Internet đã không còn là “duy nhất” trong cuộc đời hắn nữa. Hắn trở nên khang khác, khuôn mặt bớt ngơ ngác và đôi mắt cũng thôi man mác.

-       Phương Đông có gì nhỉ?( các bạn tự tìm hiểu đi nhé!).


   Từ cái ngày ấy, hắn dần bớt bầu bạn với tụi Facebook, Internet. Hắn dành thời gian đọc sách, đi dạo đây đó. Hắn lân la đến mấy CLB English, bảo vệ môi trường, tình nguyện... Hắn cũng kết được thêm một vài người bạn, không nhiều như con số 4949 đứa trên MXH. Buổi sáng của hắn không còn bắt đầu với bài tập vuốt màn hình nữa nhưng là những bước chạy dọc theo bờ hồ. Cái thay đổi của hắn làm cho cả một xóm trọ thắc mắc. Chỉ mỗi chuyện không thấy “chấm xanh” của hắn sáng đèn cũng đã gây rúng động lắm rồi. Đã vậy hắn còn sớm sớm thể dục, chiều chiều Anh ngữ nữa! Thật quá sức tưởng tượng với cả xóm! Thế nhưng, hắn chẳng lấy gì làm bất ngờ. Cái đổi thay ấy đến tựa như ánh nắng sau một đêm trường vật lộn trong dông tố bão bùng. Hắn biết mình chẳng phải siêu nhân. Hắn phải âm thầm mà chiến đấu trong những trận chiến không tên, với cơn ngái ngủ, với thói quen lân la trên mạng, với cơn khát thông tin xã hội, với kiểu sống phóng túng, không kỷ luật. Cuốn sách hắn đọc, suy nghĩ hắn có, quyết tâm hắn đặt ra, tất cả chỉ là bước đầu chập chững của cả một hành trình dài. Ai cũng có thể vẽ ra một con đường nhưng ít ai đặt được chân tới đích. Hắn chẳng lấy gì làm tự hào với cái thay đổi ấy, thay vào đó hắn thấy nuối tiếc cho khoảng thời gian đã qua, cho những gì đã bỏ lỡ. Thế nhưng chẳng bao giờ là muộn cho một khởi đầu.

Một ngày, tôi cùng hắn đi cafe. Tôi thấy ánh mắt hắn nhìn xa xăm.

-       Mày bệnh à?

-       Đâu có!

-       Hôm nay mạng “lag” à?

-       Đâu có!

-       Thế hôm nay mày bị gì?

-       Không! Hôm nay tao mới biết là cafe ngon vậy đấy! “View” chỗ này cũng đẹp ghê!

-       Mày bệnh thật rồi!

   Hắn phát hiện ra món nước nó vẫn uống hôm nay bỗng ngon như thế, cái nơi nó vẫn ngày ngày chụp hình trước kia hôm nay bỗng đẹp như vậy. Có lẽ hắn đã đẩy bản thân ra khỏi chiếc vòng vị kỷ. Hắn không còn là trung tâm hệ mặt trời, không còn là nhân vật chính của thế giới nữa. Vì thế, ánh mắt hắn, còn người hắn được tự do để cảm nhận và ngắm nhìn mọi thứ. Cuộc đời đẹp theo một cách đơn sơ và tinh tuyền. Nét đẹp ấy chẳng cần được đo đếm bằng số lượng LIKE hay COMMENT. Khoảnh khác ấy trôi qua và lưu giữ trong tâm trí ta đẹp hơn bất cứ phần mềm chỉnh sửa nào. Thế giới trải rộng trước mắt hắn nhiều hơn những gì MXH có thể.


Image result for the journey

-       Tao đi!

-       Mày đi đâu?

-       Đi xa một chuyến!

-       Mày đang học mà! Định bỏ học à?

-       Tao bảo lưu!

-       Ừ! Nếu đã nghĩ kỹ rồi thì đi. Chẳng có gì là dễ dàng đâu nghe!

-       Ừ!

-       Tặng mày nè: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống mà cúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18 đến 25 tuổi. Lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc.”  (Tiếng Người- Phan Việt)

 Nhớ, sẽ tăm tối lắm đấy! Nhưng cứ tiếp tục hành trình mày đã bắt đầu, cứ dúi mình xuống đi, biết đâu mày sẽ sáng lên.

-       “Giờ tối nhất trong đêm lại là ngay trước lúc rạng đông”. (Nhà giả kim- Paulo Coelho).Tao mới mua cuốn này. Hết tiền luôn! Mày trả tiền cafe nhá!

-       Mày đùa! Tao không mang tiền đâu!

-       Tao thấy tối thật rồi!!!



Tác Giả: Joseph Tấn Tài, quản lý @ Hi-Five English Coffee

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/tantaj.buj

--------------------------------
Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info


(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

108 người xem


Bình luận (0)