Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

Chúng Ta Đang Làm Gì Với Cuộc Đời Mình Vậy?


“Đã bao giờ bạn tự hỏi: Hạnh phúc là gì và nó có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống của mỗi chúng ta?

Hạnh phúc là một khái niệm trừu tượng mà ở đó mỗi người đều đặt ra cho mình những tiêu chí riêng để đo đạc. Và chúng ta luôn khái quát hóa, hình tượng hóa nó như một mĩ từ đẹp nhất của cuộc sống.

Thế nhưng mấy ai trong chúng ta thật sự cảm nhận được sự trọn vẹn của hạnh phúc, bởi lẽ hạnh phúc vốn không hề sinh ra để trọn vẹn. Phải có trải nghiệm khó khăn, đau khổ thì người ta mới nhận ra hạnh phúc và trân quý nó trong những khoảnh khắc hiếm hoi nào đó. Đó gọi là thấy hạnh phúc trong đau khổ

Và như triết lí nhà Phật đã dạy: càng mong cầu thì càng khó có được hạnh phúc, càng sở hữu thì càng vướng bận.

Vậy mà trong cái thế giới vật chất này thì sự sở hữu lại là thước đo căn bản của hạnh phúc. Chúng ta không có gì, chúng ta đau khổ. Chúng ta có rất nhiều, chúng ta vẫn phải chìm đắm trong khổ đau bởi những sự không cầu mà vẫn tới. Đó gọi là khổ đau trong chiếc vỏ hạnh phúc. Đó là cái khổ đau của tâm thức trong sự chạy đua về mọi mặt.

Nhưng chạy đua lại là quy luật ngầm của cuộc sống mà chúng ta khi sống trong 1 xã hội biến động thì khó có thể tách rời. Vậy làm thế nào để có thể bình tĩnh mà vẫn là những người chiến thắng trong cuộc đua hạnh phúc?”

Viết đến đây Tâm dừng bút rồi như lạc giữa dòng suy tư không lối thoát, Tâm lạc trong mớ suy nghĩ hỗn độn hơn cả thế giới thời hỗn mang, lạc trong chính câu hỏi của bản thân.

Bỗng chiếc bút trên bàn rơi độp xuống khiến Tâm giật mình như tỉnh mộng, dòng suy tư bị tắt hẳn, Tâm đứng phắt dậy.

Cậu trẻ vơ tay xé toẹt trang giấy vừa viết,  nhàu nát nó và “cạch 1 tiếng”- mảnh giấy nhăn nhúm đã nằm gọn trong chiếc sọt đầy rác.

Tâm nhoài mình vớ lấy chiếc điện thoại trên giường và lướt như thường lệ “30 phút”: “Facebook hôm nay có gì hay?” Tâm tự hỏi, “dường như mình chưa xem tin tức sáng nay, có lẽ mình sẽ bỏ lỡ gì đó mất thôi”, Tâm thầm nghĩ rồi vội làm ngay.

Ngón tay cậu thoăn thoắt trên màn hình smartphone, “ối giời, toàn tin nhảm nhí”, “ Có chuyện đó nữa à, vô lí”, “ Sao con mụ đó lại cư xử như thế chứ”, “ Một đứa như nó mà kiếm được đống tiền ư?”, “Con bé này xinh quá nhể”

30 phút đã trôi qua và lại thêm một cái 30 phút nữa như thường lệ, Tâm vẫn hí hoáy không ngừng lướt như thư giãn lắm.

Ngón tay Tâm bỗng dừng lại, đôi mắt trố lên, to tròn, đen lóng.

Tâm nhận ra, trên newsfeed là con Nga (bạn cấp 3), giờ nó đang làm cho 1 công ty lớn với mức lương mộng tưởng của cậu. Cái con nhỏ xấu xí, học dở tệ năm nào giờ xinh hẳn ra, lại còn thành đạt hơn Tâm- cậu học trò thông minh, học giỏi luôn đứng nhất nhì và được thầy cô không ngớt lời khen. Từ hồi chia tay ngôi trường huyện nhỏ thì 2 đứa chẳng còn liên lạc nữa. Làm thế nào mà lại?

“Mà ôi thôi, mặc nó! Trên đời này lâu lâu vẫn có bất ngờ ấy mà, biết đâu lại dòng họ, bà con các kiểu”

Tâm tự nhủ và tiếp tục. Qua 5, 7 cái livestream bán hàng online đủ kiểu, Tâm lại phải trố mắt với thằng Tiến (bạn Đại Học, cùng chuyên ngành) đăng khoe giờ đã có công việc mơ ước tưởng viễn vông ngày nào. Công việc mà thuở đó cậu trai trẻ cùng thằng bạn Tiến đã cùng ao ước và cùng hứa sẽ theo đuổi. Vậy mà Tâm đã quên bén đi, quên trong sự an nhàn vật chất hay trong sự bộn bề của xã hội, Tâm không biết, Tâm chỉ biết minh quên, quên đi cái tuổi trẻ mà Tâm vẫn luôn khát khao từ hồi ở trường huyện, quên luôn những quyển sổ đầy ắp những kế hoạch năm nào. Tâm chẳng biết nó ở xó xĩnh nào trong phòng hoặc mẹ đã bán ve chai trong 1 lần dọn phòng nào đó.

Trái tim cậu bắt đầu run lên như muốn nói điều gì. “Nhưng thôi, tuổi trẻ thì đứa nào chẳng nông nỗi, nhiệt huyết để rồi không khéo cháy trong cái đống tro tàn của thất bại, bốc đồng rồi khéo lại lãnh hậu quả, sống an như mình: ngày cơm 3 bữa đầy đủ, đi làm rồi về lại giải trí, ở nhà xem phim, đọc báo coi vậy mà sướng ra phết” Tâm thốt lên như tự an ủi.

Nhưng rõ ràng trái tim cậu như muốn thốt lên: “nói dối”, đúng là Tâm đã nói dối, dối với cả chính mình. Tâm đang cố lừa ai chứ? Lừa cái sĩ diện cứng ngắt và vô tích sự kia sao.

Cậu bảo thế là sướng, cậu đã thật sự hạnh phúc theo cách như vậy sao? Cậu đang làm gì với cuộc đời cậu vậy, Cậu Tâm- cậu chủ nhỏ của trái tim trẻ? Trái tim như muốn rít lên tiếng nói của riêng mình thì dòng lí trí vừa kịp đến chặn lên, thế là nó chẳng thể trào ra như dòng nham thạch đỏ.

“Để bình tâm trước cám dỗ thì tốt nhất là nên ăn chút gì đó” Cậu chạy xuống bếp, mở chiếc tủ lạnh cũ lôi ra 1 chiếc đĩa nhỏ đựng 2 chiếc bánh kẹp còn thừa từ hôm trước, chả thèm hấp nóng, cứ thế mà bình thản chạy lên phòng. “Cậu bình thản như thể chẳng biết sắp tới sẽ có chuyện chẳng hay”. Con tim như biết trước điều gì đó nhưng chẳng thèm nói với cậu chủ nó.

Và mọi thứ diễn ra đúng như cách nó cần diễn ra, cậu ta đang ở trên giường vừa lướt tiếp newsfeed vừa ăn xong 1 chiếc bánh.

Đoạn cậu bắt gặp hình ảnh bạn gái cũ đăng ảnh khoe đi Haiwai với bạn trai thì những cao trào cảm xúc bắt đầu soán ngôi: bất ngờ, hụt hẫng, giận giữ cứ liên tiếp hành hạ trái tim nhỏ lên bờ xuống ruộng. “Sao có thể?”

Đúng là sao có thể, sao 1 bức ảnh nhỏ với dài dòng cap như vậy có thể khiến cậu ta điên tiết đến thế. Bức ảnh nhỏ mà coi bộ cô đọng xúc tích hết chỗ nói, bao nhiêu tác động thế kia mà chưa hề hấn gì với cái đầu cho mình lí trí, vậy mà chiếc ảnh nhỏ lại… “đúng là nhỏ mà có võ” Trái tim cậu ta thắt lại. Không phải vì yêu, mà vì 1 cái gì đó rất con người.

Thật ra đó chính là sự dồn nén bấy lâu nay, không phải vì cô bạn gái cũ mà chính từ sự bất lực giả danh hạnh phúc đã đưa Tâm đến bờ vực của sự đau đớn, tuyệt vọng. Tâm chưa hề và không dám sống thật với chính con người mình, cậu sống trong cái vỏ bọc rất con người, hành động rất con người nhưng lại chưa thật sự là con người vì…đâu chứ?

Tiện tay (thật ra là cố ý) Tâm lại vơ tay nắm chiếc đĩa tròn liện đi cho bỏ tức.

“XOẢNG”- chiếc đĩa chạm góc tường, vỡ nát. Con mèo nhà hàng xóm đang ngủ ngáy cạnh mé hiên, giật thoắt mình, hoảng loạn nhảy phóc vào bụi rậm ngay gần đó – nó cũng chẳng biết sao nó làm như thế, cũng như Tâm. Tâm không nhận ra điều đó, mà có nhận ra thì cậu cũng chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm đến con mèo cỏn con, vô tích sự đó kia chứ. Cậu còn đang điên tiết đây này.

May là hôm nay chỉ có mình Tâm ở nhà, không thì lại gây ra 1 cơn hoang mang bất thường (chuyện là cả gia đình về ngoại chơi cả, còn Tâm- với cái danh nghĩa giữ nhà, thực chất là ở nhà tận hưởng cái cuộc sống mà bấy lâu nay cậu cho là “sướng”, sướng thật nhưng với ai đang vật vã bon chen với cuộc sống mưu sinh ngoài kia chứ không còn “sướng” cho cậu nữa.

Nhưng cậu chẳng mảy may nhận ra cái “sướng” là 1 từ dùng chung nhưng rất riêng.

“Tiếng đổ bể nghe thật sướng tay”, lại “sướng”

Tâm muốn làm thêm vài phát nữa nhưng may thay cái đầu tự cho lí trí ngày nào, hôm nay, ngay lúc giận dữ này, lí trí thật. Nó nhận ra quăng vài phát nữa có sướng tay thì lại khổ thân. Có phải cái lương sinh ra là để mua lại đồ cậu đập bể đâu. Thế là thôi vậy!

Mà Tâm lại biết: bực tức không tự sinh ra cũng chẳng tự mất đi mà chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Chẳng phải đó vẫn hay là câu cửa miệng của mấy ông thầy dạy triết sao. Quên gì quên chứ câu này nằm lòng, cũng chẳng sang gì chỉ là nghe miết đâm ra nhớ miết, muốn quên cũng chả quên được.

Phương án 2 được cậu ta cho là khả thi hơn cả bởi khỏi tốn tiền mua lại. Thế là

Tâm gồng mình hừ lên một tiếng rồi 2 tay vờ hoạn dò dầu bứt tóc cho thõa cơn giận dữ. “Tâm giận chính bản thân mình”. 2 đầu gối cậu từ từ khụy xuống đến khi chạm phải nền nhà và không còn khụy thêm được nữa. Bao nhiêu sức nặng của thân người, tất cả như dồn vào 2 chiếc gối nhỏ.

Cái đau khổ từ tâm hồn dường như đã lấn át khiến Tâm không còn cảm nhận được sự tê tái của đôi chân mình nữa. Một lát sau, Tâm tựa lưng vào tường và duỗi thẳng chân, đôi chân tê lúc nãy bây giờ mới có dịp kêu khóc trước người chủ đang khổ đau.

Một hồi lâu trong trạng thái vô thần, 1 nụ cười bỗng xuất hiện trên gương mặt nhăn nhó trước đó, sự hằn học cũng 1 thoáng biến mất không dấu vết. Nhìn vào gương mặt Tâm lúc này sẽ chẳng có ai biết được từng có một cơn vật vã vô hạn đã giằng xé thể xác lẫn tâm hồn cậu trẻ - chỉ vọn vẹn 1 phút trước, 1 phút thôi.

Một phút mà có thể thay đổi cả 1 con người sao? Tâm tự hỏi. Nhưng rõ ràng “ không” Tâm biết: “ không phải một phút làm thay đổi Tâm, chính là cơn gió rít qua người Tâm lúc nãy”.

Cơn gió luồng qua khe cửa sổ và đến bên Tâm như thì thầm điều bí mật gì đó. Nó lướt qua Tâm, qua gương mặt hằn học đó rồi cũng nhẹ nhàng xoa dịu trái tim Tâm. Gió rì rào như đang nói, Tâm nghe không hiểu nhưng cậu lại thấy tâm mình bình yên và nhẹ nhõm đến lạ thường, như chính cái tên cậu vậy. Tâm bây giờ đã bình tâm. Cậu ta đứng dậy, nhanh nhẹn tiến lại gần chiếc cửa sổ như 1 đứa trẻ háo hứng tiến lại gần chiếc đồ chơi.

Một tia sáng từ phía đông chợt lóe lên rọi qua tán lá nhỏ trên cành và khẽ nhìn Tâm, Tâm nhìn tia sáng. Một hồi lâu, cậu đưa mắt dạo quanh cái quan cảnh nhỏ bên ô cửa: “hôm nay trời trong trẻo đến lạ; xa xa, vài áng mây trắng tinh đang lơ lửng, thong dong ở phía chân trời; bên hiên nhà, những chiếc lá khẽ đung đưa trong làn gió mát, chỉ một cơn gió nhẹ nữa thôi cũng đủ khiến mấy chiếc lá vươn mình thêm một cái, và những giọt sương lóng lánh sẽ lũ lượt rơi như tan biến cả vào hư không; một con mèo từ bụi rậm ung dung bước ra, đôi răng sắc nhọn đang ghì chặt lấy một con chuột cơm to béo, “mèo ta có một bữa no nê sau những ngày lười nhác”, Tâm nghĩ.

Mọi sự rời rạt của thế giới giờ đây qua đôi mắt Tâm đã bắt đầu có những mối liên kết nhỏ.

Tâm từ từ nhắm đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng thở ra và lại thêm 1 nụ cười nữa hiện ra trên khuôn mặt nhỏ. Trái tim Tâm ấm lên, ấm lên vì tia sáng lúc nãy hoặc từ sự ấm áp đến từ bên trong. Cậu cũng không biết nhưng có lẽ đã không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là Tâm đã tìm được đáp án cho câu hỏi của mình. “Không vội” Tâm thốt lên nhẹ nhàng như trả lời một ai đó. Cứ như thế cậu lặng người tận hưởng buổi sáng mới, một buổi sáng hoàn toàn mới “với Tâm”.

Câu chuyện “1 ngày mới” của Tâm đã khép lại trong bình lặng, và nó là sự mở đầu cho câu chuyện của chúng ta: hai vấn đề lớn hiện ra.

1.      Kết thúc là một sự khởi đầu - hãy tha thứ:

Đúng vậy, cái kết trong câu chuyện trên là do mình quyết định nhưng “như chúng ta” cái kết cho cuộc đời Tâm lại do chính cậu ấy quyết định. Mỗi chúng ta sẽ quyết định những cái kết tạm thời cho cuộc đời mình. “Tạm thời” bởi đơn giản sẽ chẳng có một cái kết thật sự nào cả, mọi sự trên đời đều sinh sôi và chuyển hóa cho nhau.

Tâm tìm thấy bình an vì cậu ta đã kịp nhận ra sự thông minh từ chính trái tim mình trong cơn hoảng loạn.

Tưởng chừng như bế tắc đã bao trùm cả con người cậu thì tia sáng chói lóa từ con tim đã khiến Tâm bừng tỉnh, bởi lẽ trong sự lạnh giá của tuyệt vọng, sự u tối của màn đêm thì cái thứ ánh sáng đẹp đẽ đó lại càng lan tỏa. Tia sáng đó vốn dĩ yếu ớt và mong manh nhưng cũng mãnh liệt lắm, nó thường bị lí trí và sự khắt khe của hiện thực đời sống lấn át, để rồi khi cái lí trí và hiện thực bị Tâm quên lãng trong sự thất thần, thì nó trỗi dậy, khẽ chạm vào gió và vụt sáng lên như những tia nắng ấm áp ngoài cửa sổ đã có tự bao giờ. Đã bao ngày qua, Tâm nào hay biết, có một khung cảnh đẹp như vậy bên ô cửa, bởi trong tâm trí cậu chỉ có hiện thực và lí trí, đôi mắt cậu chỉ dán vào màn hình điện thoại, công việc hay bất kì cái gì khác mà cậu cho là thiết thực. ình

Cơn giận dữ của Tâm có vẻ như nuốt chửng đi cái lí trí ngày nào, tưởng chừng hủy hoại đi sự bình yên thường lệ của cậu, thì không nó lại bắt đầu khơi nguồn cho một sắc màu tươi mới.

Mầm sống luôn ẩn chứa trong sự hủy hoại, nhưng chúng ta thì lúc nào cũng sợ sự sụp đổ và hủy hoại.

Lịch sử đã chứng minh, sự ra đời của một nền văn minh mới bắt nguồn từ đống đổ nát của một nền văn minh cổ.

Vậy nên hãy bình tĩnh quán sát bản thân, quan sát cảm xúc: yêu, buồn, ghét, giận và cả mọi vật xung quanh.

Mọi cơn giận đều bắt nguồn từ sự bất lực của chính bản thân, từ việc thiếu quan sát và thấu hiểu chính mình.

Một người hiểu rõ chính mình sẽ không để bản thân lạc lối. Họ biết tự yêu thương và yêu thương, có chính kiến và cũng có lối đi riếng và “họ “hạnh phúc””.       Hãy biết tha thứ cho bản thân cũng như người khác và tìm về với chính mình sau nhịp sống nhộn nhịp ngoài ô cửa.

2.      Tuổi trẻ hay sự bình yên?

Đó là một câu hỏi lớn, trước hết cần hiểu rõ bản thân để hiểu được “bình yên” có nghĩa gì với mỗi chúng ta, cái ý nghĩa đó rất riêng ở mỗi người.

Với Nam, thưởng thức một tách cà phê buổi sáng hay chơi đùa cùng đứa con nhỏ là bình yên. Với Hạnh, bình yên là hằng ngày làm công việc ưa thích, sáng đến công ty, say sưa làm việc, chiều về nhà làm đẹp, chăm sóc bản thân. Hải thì khác, chạy đôn chạy đáo từ tổ chức này sang văn phòng nọ, kêu gọi tài trợ cho các quỹ thiện nguyện mà anh đang công tác, đó là bình yên.

Mỗi chúng ta đều có một cuộc đời “riêng, rất riêng” để sống. Nhưng hãy sống theo cách mà chúng ta “thật sự” muốn như thế! Đừng sống thế vì mọi người sống như thế. Đó là minh chứng cho việc chưa hiểu bản thân, vậy phải trở về với vấn đề thứ nhất.

Bản chất của tuổi trẻ và bình yên không hề mâu thuẫn. Tuổi trẻ chỉ mâu thuẫn với sự nhàn hạ, lười nhác mà thôi.

Vốn dĩ là như thế: “Tuổi trẻ và sự bình yên” nhưng chúng ta lại hay thích lựa chọn và đưa ra lựa chọn để rồi nó biến thành một câu hỏi ngang ngược: “Tuổi trẻ hoặc bình yên?” Chọn đi?

Chọn thế nào khi hai đứa nó là hình với bóng, làm sao trọn vẹn khi thiếu một trong hai.

Đâu có định nghĩa hay quy luật nào bảo tuổi trẻ thì phải sóng gió, lại càng chẳng có chuyện bình yên thì đánh mất tuổi trẻ. Nếu có, có lẽ chúng ta nên xem lại tính chuẩn xác của quan điểm đó, và tốt nhất là tìm về với bản thân để hiểu rõ hơn đâu mới là triết lí sống “phù hợp” với chính mình. “Phù hợp” là một chiếc thước đo “khách quan”, trái ngược với “đúng-sai” – thước đo của sự chủ quan.

Nói một cách mạnh mẽ: “Đúng mà không hợp, thì chỉ vứt”

Như thế thì:

Làm sao để “tuổi trẻ của chúng ta” không sống mòn trong cái nhàn hạ tự phong để rồi chết lịm đi trong tiếc nuối?

Trả lời được câu hỏi này, chúng ta có “tuổi trẻ”

Nhưng rồi làm sao để ta không bị cái nông nỗi, đố kị, háo thắng,.. của tuổi trẻ cuốn đi trong cái vòng lẩn quẩn của danh vọng?

Trả lời xong câu này, chúng ta có “bình yên”

Và hóa ra chúng nó hòa nhập mà không hòa tan, dung hợp một cách hài hòa nhưng lại giữ được hương vị thuần túy như tách cà phê sữa mỗi sáng của chúng ta.

Bạn có thể chỉ uống cà phê hoặc sữa, còn mình thích uống cà phê sữa, vì mình thích cả hai và mình không muốn chọn.

Tâm đau khổ vì trong người cậu có tuổi trẻ, cái tuổi trẻ đó từng dữ dội và to lớn lắm (ít nhất là trong tâm trí cậu) nhưng cậu phải bất lực nhìn nó nằm lặng thắt ở xó xĩnh nào đó. Có lẽ càng đau đớn hơn khi soi thấy tuổi trẻ “hằng mơ” của cậu lại nằm gọn trong tay kẻ khác, nên cậu càng tự trách, tự trách nhiều hơn là đố kị.

Cậu học trò thông minh, giỏi giang ngày nào tưởng chừng nắm rõ vận mệnh tương tai, những kế hoạch to bự cứ liên tiếp thi nhau chen chút trong quyển sổ dày, chi chít chữ. Đẹp biết bao cái hồi ức rực rỡ, có lẽ cậu ta đã nhớ, nhớ ra cái khoảnh khắc hào nhoáng nào đấy khi cầm bút đặt những dòng chữ đầu tiên trên tờ “dự định”, con tim ấy đã một lần nữa hòa nhịp với tần số của trái tim năm cũ, để rồi cái hồi ức đẹp bao nhiêu thì cái thực tại lại sáo rỗng bấy nhiêu. Cái đẹp lại đó, nếu như năm xưa vun đắp nên một tuổi trẻ mộng mơ nhưng đầy nhiệt huyết, thì bây giờ chính nó lại hủy hoại đi sự bình an mà Tâm đang cố gầy dựng trên lầm tưởng. Chắc Tâm hờn nó lắm, trách nó lắm nhưng Tâm cũng thương nó biết dường nào.

Sự giận dữ của Tâm là minh chứng rõ nhất cho tình thương đó. Nếu Tâm hài lòng với bình yên hiện tại thì cậu đã không tức giận, và nếu Tâm yêu cái tuổi trẻ ngày ấy của mình thì cũng đã không dễ dàng lãng quên như vậy. Do đâu chứ, chẳng lẽ Tâm đã “sai”

Đúng vậy sự giận dữ là một minh chứng sắc bén cho việc Tâm đã “sai”, tuổi trẻ của Tâm không sai, bình yên mà Tâm mong ước không sai. Nhưng Tâm đã sai khi để một phiên bản non nớt trong việc “thấu hiểu bản thân” dệt mộng và làm chủ con đường mà cậu đã định ra. Tâm mải mê kiếm sống, rồi sự thực dụng của đời sống đã len lỏi vào con người cậu và giết mòn nhiệt huyết. Cũng vì không hiểu bản thân nên cậu rất “dễ dãi đặt kế hoạch, rồi dễ dãi quên”. Nếu cái nhiệt huyết sinh ra từ sự thấu hiểu bản thân, hiểu đời thì hàng trăm cái thực dụng cũng giết nổi.

Tâm là người có lí trí và am hiểu 1 chút triết lí, cậu luôn tự hào về điều đó, ấy vậy mà cậu lại thất thủ trước cái mình thứ mà cậu vẫn hay tự hào, có nỗi đau nào lớn hơn, có sự sụp đổ nào tan nát hơn trước sự sụp đổ của cái bản ngã mà Tâm đã gầy dựng nên.

Sự hoảng loạn của Tâm là biểu hiện cho sự giẫy chết của cái tôi “đầy lí trí” và cũng là điểm bắt đầu cho một câu chuyện mới, câu chuyện của riêng Tâm.

Tất nhiên, sự lựa chọn sẽ là thứ riêng tư cho mỗi cá nhân, nhưng điểm chung vẫn là: khi nào trái tim và lí trí có cùng nhịp điệu, khi đó ta có hạnh phúc! Đó cũng là lúc ta hiểu bản thân và có một cuộc sống cân bằng. Chúng ta có “tuổi trẻ trong bình yên” và “ bình yên trong tuổi trẻ”

Chúng ta được phép thử, có quyền sai nhưng không được phép quên đi sai lầm đã phạm. Bạn biết đó, không ai trong chúng ta đủ thời gian để làm tất cả những phép thử, vậy nên hãy tiết kiệm nó.

Và có lẽ bạn sẽ tìm ra nhiều hơn những vấn đề mà mình nêu ra từ câu chuyện, bởi ai trong chúng ta cũng có những vấn đề riêng mà chỉ chúng ta mới thấy, có những góc nhìn mà chỉ chúng ta mới cảm nhận được.

Vậy hãy bóc tách nó cẩn thận và tự tìm câu trả lời cho chính mình nhé!

Sự thấu hiểu bản thân không thể đến nếu bạn chỉ ngồi yên, đó là một hành trình cần sự nỗ lực rất lớn từ bạn và tôi.

Chúng ta cùng đi và sẽ đến.

Chúc bạn thành công!

Tác Giả: Ngọc Minh

--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 8 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info 

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

1,880 người xem - 1896 điểm