Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

Tại Sao Chúng Ta Lại Có Tên?

I. Cái tên và những câu chuyện cũ

Ngày xưa lúc còn nhỏ, tôi thường cùng ông ngồi ngắm trăng trước hiên nhà. Nhìn ông nhâm nhi chén trà nóng còn vương làn khói mỏng, gió ngày thu hững hờ đẩy cành lá rung rinh. Tôi đánh bạo hỏi ông một câu : “ Ông ơi, tại sao chúng ta lại có tên ạ?”. Thanh âm trong trẻo vang lên kéo lại một vài giây chú ý của ông. Buông chén trà xuống phản, ông trìu mến xoa đầu tôi :“ Cái tên của mỗi người là để phân biệt chúng ta với nhau, vì chúng ta chẳng ai giống ai cả. Nếu như không có tên, khi muốn cho con một cục kẹo, ông đâu biết giữa con và cái Nhỏ, ông nên gọi thế nào để con nghe thấy đây ?” Tôi lấy làm thích thú với câu trả lời ấy – một sự cắt nghĩa đơn giản và dễ hiểu như việc bóc vỏ cây kẹo ông thường cho. Tên - là để phân biệt!

Mấy tháng sau, cô út của tôi sinh em bé. Suốt những ngày tụi nhỏ chúng tôi náo nức vì sắp có thêm một cô em gái, thì người lớn trong nhà cũng vô cùng tất bật để tìm ra cho đứa trẻ một cái tên. Ông và chú tôi là bận bịu nhất. Chú tra từ điển để tìm tên đẹp, ông coi lại gia phả để tránh trùng tên với bà con họ hàng. Âý thế mà bẵng qua mấy ngày trời. Tôi thấy ông gấp cuốn sách dày cộp lại, mới lân la bên cạnh và ríu rít như một con sáo :” Ông ơi, chỉ đặt tên cho em thôi mà sao phải tốn công nhiều thế ạ ?”. Ông cười: ” Vì đó là món quà đầu tiên mà người lớn chúng ta dành cho đứa trẻ. Khi đặt tên cho con, cả nhà cũng bận bịu thế đấy. Vậy con có thích tên của mình được đặt thật đẹp và ý nghĩa không nào ?” Tôi “ À “ một tiếng rõ to. Tên là món quà đầu tiên, đặt tên là gửi bao hi vọng vào con trẻ. Tên của mỗi người – thật đẹp !

Nhiều lần, tôi nằm nghe ông hát, những bài hát của thời xa xưa cổ kính nào đó vọng về, mang theo cả một bầu trời yêu thương nhuộm hồng những trang giấy tuổi thơ tôi ngày ấy. Mỗi khi nhớ lại, tôi đều mỉm cười. Có hôm, tôi càu nhàu hỏi ông tên của tôi và nhỏ em - đứa nào nghe hay hơn, bởi vì tôi hơi tự ti rằng tên của mình không được “kêu” cho lắm, ông móm mém cười và nói với tôi câu trả lời tôi mà có lẽ cả đời này tôi cũng không bao giờ quên được :” Sao lại so sánh chứ cái con bé này, tên mỗi người là khác nhau, đều có ý nghĩa riêng, và đều đẹp cả. Nghe ông dặn, sau này, nếu có ai đó hỏi con rằng, trên đời này, đối với con từ ngữ nào là đẹp nhất, con hãy trả lời là cái tên của con nhé!” Tôi ngước mắt tròn xoe nhìn ông đầy ngạc nhiên, giọng ông điềm đạm: “ Rồi lớn lên con sẽ hiểu. Bây chừ, ông lại kể cho con nghe chuyện cổ tích nữa , con có muốn nghe không ?” Tôi ngập ngừng hồi lâu, rồi đem tất cả tò mò nuốt xuống, nằm im nghe ông kể chuyện. Trong câu chuyện của ông có cánh cò, êm ả bay ngang cánh đồng, mang theo những lời ru đều đều của ông, rót vào tai tôi ngọt ngào hệt như vị kẹo. Những ngày bé bình lặng như thế, tuyệt vời như thế, là những kỉ niệm khắc sâu vào tâm trí tôi, một kí ức dịu dàng hệt như vẻ thong thả của những nàng mây trắng thong dong dạo ngang bầu trời quê hương đầy gió lộng.

Nhưng rồi, cánh cò trắng bay mau, vài năm sau, ông tôi mất. Thời gian phủ lên người ông một lớp bụi úa tàn, vẫy chào tuổi thơ và đem hết những lời ru ngày xưa đến một miền cô tịch xa xôi nào đó, trả lại cho tôi một đoạn đường dài vắng bóng ông, đoạn đường của trưởng thành, đoạn đường của sự lựa chọn. Ông đi xa mãi, tôi cũng không còn là cô bé năm nào, bây giờ đã chính thức bước chân vào thế giới mới, thế giới của người lớn, thế giới đầy màu sắc.
 II. Bạn đã từng khủng hoảng như tôi ?

Người trẻ như tôi, những người lần đầu thoát ra khỏi vùng an toàn của chính mình, mang theo trong huyết quản dòng máu sôi sục đầy năng lượng của tuổi mới lớn, của thời thanh xuân. Chúng ta ôm ấp bao nhiêu ước mơ và hoài bão, đem hi vọng chắp thành đôi cánh để bay cao lên bầu trời, đặt chân đến những tầm cao mới, nơi mà cái tôi tỏa sáng, nơi giấc mơ hóa thành sự thật với tấm lòng trong sáng vẹn nguyên như thuở nguyên sơ. Khao khát ấy cháy bỏng lắm, rực rỡ lắm, nhưng thành thật mà nói, đã bao nhiêu bạn trẻ giữ được cái tôi ban đầu, biến giấc mơ ấy thành sự thật, hay lại kiệt sức và ngã gục ở một góc nào đó bên đời. Khi quyết tâm không còn được lửa ý chí nung nóng, chúng dần lịm đi, và tắt hẳn, như bị tạt một gáo nước lớn của khó khăn, của tuyệt vọng, của vỡ lẽ, hay gần nhất là vì đánh mất chính mình. Ước mơ chết đi, để lại những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Nỗi sợ, lo âu, những toan tính nhỏ nhen, những vu vơ bi lụy rất đỗi đời thường … cứ thể mà len lỏi chen chúc vào từng ngõ ngách trong tâm khảm.

Có bao giờ, bạn thấy mình thật yếu đuối ?

Có bao giờ, bạn liên tục đặt mình lên bàn cân với cả thế giới, rồi dáo dác nhìn quanh, chìm đắm trong cơn ác mộng bởi nỗi lo sợ thua kém người khác?

Có bao giờ, bạn thấy mình như tụt lại, bạn đã không xuất sắc như từng mong đợi, bạn vô dụng, bất tài, là người tệ hại nhất thế giới… Bạn, đã bao giờ như thế chưa?

Tôi thì đã từng như thế đấy, và nếu bạn – người đang đọc bài viết này của tôi – cũng vậy, thì hãy thử nhìn lại. Rằng chúng ta đã đau khổ khóa mình trong chiếc lồng kín của bản thân, tự đặt ra giới hạn tốc độ trên đường chạy marathon của đời mình, và thật không ngờ, ngay lúc ấy, ta muốn dừng lại !

Có đúng không, trong những ngày đẹp đẽ của tuổi trẻ tươi xanh, ta đã từng có biết bao đêm buồn bực? Có đúng không, những khoảng dài đầy nhàm chán với con đường đi học, đi làm, về nhà, ta thật muốn bẻ cong mình khỏi nếp lề cuộc sống.

Có thể, bạn mệt mỏi vì việc học. Bài kiểm tra gần đây của bạn có tốt không, kết quả có được như bạn đã cố gắng và mong đợi ? Có thể, bạn mệt mỏi với những đam mê xa xôi chưa thể theo đuổi của mình, về sự ngột ngạt của thành phố ồn ào đầy khói bụi. Hay đơn giản là vì những mối quan hệ đời thường: thất tình, đám bạn chơi thân bỗng dung cách xa không lời tạm biệt ? Tình cảm biến mất, bỏ lại ta bàng hoàng với những trống vắng, ta sững sờ vò đầu nghĩ lại bản thân rốt cuộc đã sai điều gì? Hay thật sự mình quá tệ, đến nỗi mọi người đều chán chê bỏ mặc? Tình cảm , cảm xúc của chúng ta hệt như sợi dây đàn, tự ta kéo căng và tự ta làm đứt gãy. Ta triền miên trong đau khổ với những sự rời đi vô tình được đóng gói gửi đến từ cuộc sống. Ta miễn cưỡng nhận tất cả lỗi về mình, và rồi, ta thay đổi.

Thay đổi thế nào nhỉ ?

Có người đem cái tôi của mình nhốt lại ở một hang động hoang vu nào đó trong sâu thẳm tâm can. Họ đi qua từng người từng người, và dần tô vẽ lên mình những mảng màu của người khác. Họ vứt đi bản sắc của mình, chấp nhận đánh tráo những khuôn mặt và tính cách khác nhau. Màu sắc loang lỗ dần, họ chỉ còn những nét chắp vá đau đớn, những sự gồng gượng gò bó bản thân, tất cả đổi lấy những mối quan hệ hững hờ, suồng sã không kém phần giả tạo. Vì một lí do đơn giản rằng, họ sợ cô đơn…

Những người khác lại không ngừng so sánh mình với người khác, bỏ quên cái lõi bản thân, cố gắng sống như  một bản sao, một bức tượng “hoàn hảo” mà họ vẽ ra từ chân dung của trăm ngàn người. Mãi rồi, tâm hồn bị pha loãng, trái tim chai sạn bởi những đường roi quất tới tấp vào mình. Có phải, bạn đã từng bàng hoàng, từng hoảng hốt, và khi bạn bối rối tìm lại màu trắng vô tư của mình ngày trước để cay đắng nhận ra, bạn đang dần lạc trong mê cung nội tâm của chính mình…

III.  Tại sao chúng ta lại có tên ?

Nhưng bạn ơi, nếu ngay lúc này đây, bạn cũng đang đau khổ vì rơi vào hoàn cảnh như tôi vừa nói, thì xin bạn, hãy lau đi những giọt nước mắt ấy, dành một vài giây thôi để nhìn lại, không đâu xa, chính là cái tên của mình. “ Tại sao chúng ta lại có tên? “ – bạn đã từng thắc mắc như tôi chưa?  Chúng ta – những bản thể khác nhau, mỗi người sinh ra với một sứ mệnh riêng biệt. Ta mang trong mình những đặc điểm hoàn toàn khác, không hề trùng lặp, không thể so sánh. Chúng ta – mỗi người một cái tên riêng, cái tên mà ba mẹ đã rất kì vọng cho ta về một cuộc đời hạnh phúc, một tương lai sáng ngời, một nhân cách chuẩn mực. Cái tên gói ghém tất cả yêu quý, cái tên bọc lấy từng cá nhân độc nhất, cái tên ấp ủ những giấc mơ được nêu to đầy tự hào trên mỗi chặng đường đời, hay đơn giản, đó là thứ thuộc về riêng mình, là cuộc sống của mình. Ta đã từng nghe ba mẹ gọi tên ta với những lời yêu thương, ta đã từng thấy ánh mắt mẹ sáng lên khi thấy trên giấy khen tên con mình được in màu mực đậm, ta đã từng nghe con tim gọi tên ta với lời nỉ non chân thành nhất, rằng hãy cố gắng nữa đi, cố gắng bằng chính sức lực và trí tuệ của mình. Đó đều là tên của ta, là con người ta, không phải một ai khác. Bởi chỉ có tên ta mới làm nên được những tuyệt vời cho cuộc đời mình, thế nên, xin đừng so sánh mình với những người khác nữa, từ bản chất ta và người đã khác biệt. Chính cái tên đã khác nhau, thì lấy bình diện gì để mà so sánh? Nếu cứ thế, đâu chắc khi ta là người, ta sẽ ngừng đau khổ, và khi người khác là ta, họ sẽ hạnh phúc hơn?

Một bông hoa nếu buông mình chịu cuốn theo dòng nước, sẽ bị sóng dập gió vùi đến tan nát, vơi cạn sắc hương, nhận lấy một kiếp lục bình trôi nổi. Nhưng, nếu hoa kia kiên cường trên cành lá, mặc dù đến một ngày cũng sẽ tàn phai, nhưng nó đã được sống cuộc sống là chính mình, tự do tự tại, phô trọn phẩm chất, ngẩng mặt cao đầu. Cũng như tâm hồn ta, giữ được màu sắc, giữ được bản ngã cho riêng mình, giữ được tâm hồn bình yên không xao động trước dư luận láo nháo ngoài kia, thì tự trong tâm sẽ thanh bình biết bao. Cuộc sống bình yên chỉ khi ta thực sự độc lập, ta biết được nơi mà mình tìm đến, khi ta nghe được tiếng hát của lòng mình, tiếng hát của tự do.

Phải chấp nhận rằng, tên của mỗi người vẫn có trùng nhau, nhưng cái tôi được bọc bên trong cái tên ấy sẽ không bao giờ trùng nhau được, trừ khi bạn cố tình làm thế. Hãy để cái tên bạn nổi bật giữa hàng ngàn cái tên khác, tỏa sáng rực rỡ bằng chính ánh sáng tỏa ra từ bạn, không pha trộn một sợi tạp sắc nào. Hãy để cái tôi của bạn vững chãi mà trong lành, vẹn nguyên chứ đừng cắt xén dung tạp, bình lặng đi qua thế sự nhân gian. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy làm điều bạn thích đi, ngay lúc bạn vẫn còn đủ sức lực và tràn trề hi vọng, rèn luyện bản thân cứng cáp đi qua giông tố, mài dũa trở thành viên ngọc sáng giá nhất, độc lập nhất, tinh khiết nhất, chứ đừng tiếc nuối vì đã để mọi thành công và hi vọng gián đoạn bởi hai chữ “ đã từng “.

IV. Tên ta – bông hoa đẹp nhất

Tên mỗi người là khác nhau, cách chọn sống mỗi cuộc đời của mỗi người lại càng khác nhau. Trên con đường theo đuổi ước mơ , xin đừng bao giờ chịu đánh mất bản ngã và cái tên mình. Đừng bao giờ để mình hóa thành một người khác, mang một tính cách khác vì bị nhào nặn bóp méo bởi những xáo động bên ngoài. Để một khi vinh quang gọi bạn, cái tên ấy có phải thực sụ là bạn nữa không? Bạn nhìn quanh chẳng còn thấy những người xưa cũ, mà chính bóng dáng ban đầu của mình cũng chẳng còn vẹn nguyên. Cuộc sống của chúng ta là do tự mình quyết định, việc ta đứng ở đâu, sống thế nào phụ thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người. Có thể trên dòng đời vội vã, người này muốn bước thật nhanh, nhưng người khác lại thích sự thong dong tĩnh tại. Tất cả đều là sự lựa chọn của chúng ta, ngàn vạn lần đừng cho rằng bản thân mình thua kém một ai khác, mà hãy tự mình nỗ lực, cố gắng rèn luyện, giống như bông hoa mẫu đơn, nở rộ rực rỡ, dâng hiến cho đời bằng chính sắc hương của mình.

Sau bao nhiêu năm dày vò đằng đẵng vì không thể ngừng việc so sánh cái tên mình, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra lời dặn của ông năm ấy! “ Tên là để phân biệt. Trong cuộc đời mỗi người, cái tên của chúng ta là ngôn từ xinh đẹp nhất.” Vậy, hãy sống sao cho xứng đáng với cái tên ấy, với sự kì vọng ban đầu ngày tên ta được đặt. Vùng vẫy lên nào, kéo mình ra khỏi mê cung tăm tối của hơn thua tranh đoạt và sống thật bản lĩnh đi. Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng tiến lên, tôi tin, bạn sẽ làm được !



Tác Giả: Võ Thị Diệu Aí, Trường Đại học Ngoại Thương CSII tại Thành phố Hồ Chí Minh 

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link:https://www.facebook.com/chilly.sam.9

--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info


(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

254 người xem


Bình luận (0)