Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[THTT] Cảm Ơn Cậu, Bạn Của Tôi!

 Đôi ba dòng lần đầu bộc lộ, về cậu, về mình và về cả hai chúng ta.


Chúng tôi không phải người yêu, chưa phải bạn thân, thật ra tôi cũng không biết diễn tả như thế nào, theo cậu thì chúng ta là “bạn hơi thân” (kí tên của cậu ấy trên tấm thiếp chúc mừng sinh nhật mình). Cậu rất cao, khá đẹp trai và hết sức thông minh. Cái thông minh của cậu ấy được gói ghém kĩ trong sự khiêm tốn, chỉ những ai thật sự thân thiết mới có thể nhận ra điều đó. Và dĩ nhiên, tôi là một trong số những người may mắn ấy. Cậu giỏi ngoại ngữ, với chiếc bằng ielts 7.5 ngay từ cuối kì 1 năm nhất. Cậu khá kín tiếng, đôi lúc nội tâm, đôi lúc cởi mở đáp lại những câu chuyện nhạt nhẽo của tôi theo cách mặn mòi của cậu ấy. Và dĩ nhiên, cậu rất tâm lý, bằng chứng từ những lời khuyên sắc sảo, cách cư xử chừng mực dành cho tôi. Còn tôi, một đứa (mà theo cậu nhận xét) là mạnh mẽ, nhưng bánh bèo và “sến” sụa không đúng lúc.

Chúng tôi quen nhau từ ngay khi học chung lớp đại học, được xếp cùng một team trong một môn học ở trường. Thật ra, tôi vẫn nhớ như in từng hình ảnh đầu tiên tôi gặp cậu ấy tại lớp, buổi họp đầu tiên của team, từng cử chỉ lời nói của cậu, vì hình như ngay từ đầu tôi đã chú ý đến cậu rồi, vì cái vẻ tri thức và khá “mặn” chăng? Tiếp sau đó là một chuỗi những khoảnh khắc cực nhí nhố mà nhiều  khi tôi vẫn tự hỏi: “sao lại có một đứa hợp cạ bày trò thế?”. Khác với vẻ khách sáo của các bạn khác trong team ở những buổi đầu họp nhau, cậu và tôi, bằng một cách nào đó, thoải mái “giành giật” thức ăn trong bữa cơm, hò hét giữa phố, tám chuyện trên trời xuống biển. Cậu có vẻ khá “cay cú” (theo nghĩa trêu đùa) khi tôi ép cậu mua 40 nghìn khoai lang kén cho cả team ăn, 20 nghìn xoài dầm, và cho đến mãi sau này, hơn một năm trôi qua, lâu lâu cậu lại nhắc lại chuyện đó và không quên “đòi” lại tôi mỗi lần hai đứa dở chứng “xàm”. Cái ngày đánh dấu sự trưởng thành ở cậu là khi cậu nhận đi phỏng vấn cho công việc đầu tiên, chẳng hiểu sao tôi rất háo hức, vì rằng cậu bạn có phần trẻ con hay “xàm” cùng tôi cuối cùng cũng đứng đắn thêm. Tôi cũng không hiểu nổi ý nghĩ muốn cùng cậu đi sắm quần áo cho buổi phỏng vấn đến từ đầu, thế rồi kì kèo lên xuống, cậu cũng đành phải lôi xe chở tôi đi cùng cậu chọn đồ. Chắc các bạn cũng đoán được cái kết, chẳng một chiếc quần áo nào ưng ý cậu cả, bù lại khoảnh khắc cùng cậu đi trên đường với 999 tình huống dở khóc dở cười, hết đâm vào ổ gà, rồi lạc đường, rồi ngõ cụt, rồi thủng lốp xe,… Nhưng quan trọng hơn, đó cũng là lúc cậu hé lộ rất nhiều về bản thân mình trong quá khứ, cậu tâm sự cũng nhiều, đủ để tôi bắt đầu thay đổi ý nghĩ về một cậu bạn “đanh đá, chanh chua và xéo sắc’.

Quãng thời gian năm nhất của tôi trôi qua đẹp đẽ như thế, và hình như còn đẹp hơn khi lớp chúng tôi cùng nhau tập quân sự tại Xuân Hòa – vùng đất mà sau này tôi đặt tên cho nó là ‘mảnh ghép của kỉ niệm”. Tôi sẽ không kể thêm về những khoảnh khắc vui đùa như đoạn trên vì rằng không thể kể hết được. Nhưng mãi đến sau này tôi mới nhận ra rằng, thời gian ở trường và thời gian ở Xuân Hòa là hai mảng màu sắc khác hẳn nhau. Xuân Hòa trong tôi nhuốm những sắc trầm hơn, không phải màu buồn mà là màu của suy nghĩ, cảm nhận, cũng có thể là màu lãng mạn của một mối quan hệ đang chín dần trong tôi. Nó lớn dần từng ngày trong những lần cậu và tôi cùng đi dưới sân tập, khoảnh khắc cậu xắn tay áo cho tôi, khoảnh khắc những ngón tay dài dài của cậu nhẹ gẩy tóc mái tôi giữa mấy cơn gió se se còn sót lại của xuân,.. Và chắc rằng các bạn cũng đoán được mối quan hệ ấy trong tôi đã chuyển biến thành gì rồi. Là lần đầu tiên trong những năm tháng đại học của tôi lại giằng xé và chứa đầy mâu thuẫn trong cảm xúc như vậy. Tôi là một đứa khá dứt khoát trong những vấn đề lớn, lần này cũng không ngoại lệ. Sự giằng xé giữa việc mình liệu có nên bộc lộ với nguy cơ cậu sẽ xa lánh mình, hay âm thầm chứa chấp thứ cảm xúc khó gọi tên này cho đến khi nó biến mất? Buổi tập trung quân sự hôm ấy kết thúc giữa tối, tôi quyết định gọi cậu ở lại vì có chuyện muốn nói, nhưng ngay lần đầu tiên đó tôi đã chẳng thể nói nên lời dù bình thường rất mạnh mẽ. Ngày hôm sau, sau bao suy nghĩ, tôi lại quyết định gọi cậu ở lại và lần này cũng chẳng khác lần trước là bao. Thấy tôi lưỡng lự, cậu hỏi “có phải chuyện tình cảm liên quan đến tao không?”. Tim tôi lúc ấy đập rất mạnh, như chen át hết tiếng nói, tôi chỉ nhớ tôi đã “ừ” một cái và cả cuộc nói chuyện về sau bị tiếng đập thình thịch trong lồng ngực nuốt chửng. Tôi chỉ biết, đấy là lần đầu tiên tôi bị từ chối tình cảm, cậu có nói một câu khiến tôi chột dạ, đại ý rằng cậu hiểu cảm xúc của tôi từ ngay thuở ban đầu rồi (có lẽ vì cậu rất tâm lý), và cậu cũng đã có ý nghĩ sẽ xa lánh tôi vì không biết giải quyết sao,  nhưng điều quan trọng, cậu không muốn mất đi mối quan hệ này, một đứa bạn cùng nhau lớn lên trong suốt quãng thời gian năm nhất. Chúng tôi đã thẳng thắn với nhau về mọi thứ. Gần hai tiếng buổi tối hôm đó, chỉ mình cậu nói, còn tôi chẳng hiểu sao lại khóc rất nhiều, không phải vì buồn rằng bị từ chối, mà tôi thấy biết ơn, vì tôi đã không mất cậu. Ít nhất là trong khoảnh khắc ấy, tôi không mất cậu.

Tôi vẫn luôn có một suy nghĩ rất trẻ con rằng trên mức thương là yêu (tình cảm trai gái). Nhưng rồi nó cũng phải thay đổi từ khi gặp cậu. Tôi nhận ra, trên cả thương là tôn trọng, quý mến và ủng hộ nhau giữa hai người bạn, là sự giúp đỡ, nhiều khi là hy sinh, nhường nhịn. Tình cảm ấy còn trong sáng, cao quý và đáng trân trọng hơn bất kì thứ tình cảm khởi nguồn bằng thương và kết thúc bằng câu chia tay như hai kẻ xa lạ. Tôi thật biết ơn vì thứ tình cảm này dừng đúng chỗ, nhờ cậu mà nó dừng đúng chỗ, và tôi nhận ra được nhiều giá trị hơn thế. Con người chúng ta thật kì lạ, cố gắng hết mình để tiến tới một mối quan hệ yêu đương khăng khít, nồng cháy và rồi rất nhiều trong số họ, bằng một lý do nào đó, người muốn dừng lại, người phản bội, người làm tổn thương đối phương một cách khó chấp nhận. Từ tình bạn tiến đến tình yêu thật dễ, nhưng hết yêu rồi, tình yêu trở thành tình bạn theo đúng nghĩa lại chẳng dễ chút nào. Vì vậy, có thể tự tin rằng giữa tôi và cậu đang tồn tại một thứ tình cảm cao đẹp nhất – tình bạn. Và rằng, tôi  thật sự biết ơn lời từ chối của cậu, bởi với tôi, trân trọng hơn cả là những người bạn – người tri kỉ luôn hướng về và ủng hộ nhau.

Cho đến bây giờ, chuẩn bị kết thúc các học phần kì một năm hai tại đại học, chúng tôi vẫn là bạn. Tất nhiên không có nhiều thời gian cho nhau, nhưng tôi vẫn luôn ủng hộ cậu bạn của tôi trên mọi chặng đường. Mối quan hệ này vẫn đẹp, và vẫn sẽ đẹp hơn bao giờ hết, nhờ cậu – người thầy đầu tiên trên chặng đường đại học của tôi.



Chẳng mong cậu đọc được, nhưng nếu có vô tình như thế, thì có lẽ cậu sẽ nhận ra tác giả của nó là ai, và hiểu được rằng mình trân trọng cậu đến nhường nào!




Tác Giả: Hành, Sinh viên @Đại học Ngoại Thương
Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/hoang.haanh.3386


--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info


(*) Bản quyền bài viết thuộc về Cuộc thi Triết học Tuổi trẻ do Ybox đồng sáng lập và tổ chức. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là "Tên tác giả - Nguồn: Triết Học Tuổi Trẻ". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

151 người xem


Bình luận (0)