Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[Trích Sách] "Mẹ Ơi, Mẹ Có Hạnh Phúc Không?": Cảm Ơn Mẹ, Người Phụ Nữ Của Cuộc Đời Tôi

“Có thể chính suy nghĩ luôn muốn tỏ rõ sự mạnh mẽ, sự cứng cõi của mẹ đã khiến cho cuộc đời bà nổi nhiều dông tố. Tuy vậy, nếu như cách nghĩ này là động lực giúp bà nuôi nấng anh em tôi nên người, thì tôi thực sự cảm thấy biết ơn mẹ sâu sắc.”

Đó là cảm nhận của chính tác giả Takeshi Moriya về người mẹ của mình trong quyển sách Mẹ ơi, mẹ có hạnh phúc không? – Cuốn sách mà bất cứ người con nào cũng cần phải đọc, để biết thương mẹ nhiều hơn.

Ý nghĩa của gia đình

….Mang một mục tiêu nào đó, nản lòng về một điều gì đó, nhưng vẫn cố gắng, dù có tuyệt vọng đến cùng cực cũng vẫn đứng lên hướng tới mục tiêu tiếp theo và vượt qua vô vàn khó khăn để đạt đến đỉnh cao. Chắn chắn cuộc sống gia đình cũng giống như một bộ phim. Ở đó có rất nhiều cảnh khác nhau liên tục, liên tục tiếp diễn cho đến khi bộ phim đạt tới cao trào. Có lẽ, dù tôi đã thành công dựng lên không biết bao nhiêu cảnh đời trong phim đi nữa, thì tôi cũng loay hoay không về nổi hình ảnh thực tế về gia đình mình một cách hoàn chỉnh nhất.

“Đối với anh, gia đình là gì?”

Nếu bị hỏi như thế, chắc đến giờ tôi cũng không trả lời được trọn vẹn. Chẳng ai biết sẽ xảy ra chuyện gì khi cùng chung sống với nhau. Đó chính là gia đình. Dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng có thể cùng nhau đối mặt. Đó cũng chính là gia đình. Và, người làm chồng, làm cha là tôi có trách nhiệm dẫn dắt mọi người. Câu trả lời vô cùng đơn giản. Có bố, có mẹ, có con. Đó chính là gia đình. ĐÔi khi chỉ có bố hoặc mẹ thì cũng không có gì là quá đáng sợ. Nơi nào có bố mẹ và con cái. NƠi đó là một gia đình. Nếu cả bố và mẹ đều không còn, thì bản thân chúng ta trở thành bố mẹ là được.

Tôi năm mươi, mẹ tôi bảy mươi

Câu hỏi số 96: Vài ngài trước con đã đón tuổi năm mươi. Mẹ thấy thế nào về việc con trai mình đã sống được nửa thế kỷ?

Trả lời:

Mẹ nghĩ con đã vất vả, cố gắng rất nhiều để biến giấc mơ thành hiện thực, chăm lo cho gia đình mình và duy trì công ty. Thế nhưng, con đừng quên sự hỗ trợ của vợ và gia đình con, sự trợ giúp của những đồng nghiệp, bạn bè xung quanh để con có được thành công này con nhé.

Câu hỏi số 97: Thế là mẹ nay cũng đã bảy mươi tuổi. Mẹ thấy sao hả mẹ?

Trả lời:

Mẹ đã luôn nghĩ là mình chưa già, nhưng dạo gần đây mẹ cũng bắt đầu cảm thấy mình có tuổi rồi. Đầu óc không còn nhanh nhạy nữa, và cơ thể mỗi ngày đểu rệu rã hơn.

Câu hỏi số 98: Bây giờ, ở tuổi bảy mươi, khi nhìn lại cuộc đời mình, mẹ có cảm xúc như thế?

Trả lời:

Cũng đã ba mươi sáu năm kể từ lần mẹ gặp người chồng, người bạn đời bây giờ của mình.

Bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Không thể diễn tả tóm gọn hết trong một câu, nhưng mẹ biết ơn vì ông ấy đã cùng mẹ bên nhau đến tận tuổi này.

Mẹ đã có một cuộc đời đầy những giông tố. DÙ đã sống mạnh mẽ nhưng mạnh mẽ nhưng mẹ nghĩ là rốt cuộc người ta cũng không thể sống một mình được. Có lẽ là mẹ đã sống cuộc đời giống cuộc đời của một người đàn ông hơn là cuộc đời của một người phụ nữ. Kho báu mẹ có được từ việc là một người đàn bà đó chính là hai con trai của mẹ. Nhưng mẹ vẫn mong được cùng hai con trải qua những tháng ngày êm ả hơn một chút. Chỉ một ngày thôi cũng được. Đây là ước mơ của mẹ.

Tương lai của mẹ và tôi

Câu hỏi 99: Mẹ miêu tả cho con về tương lai mà mẹ mong muốn đi!

Trả lời:

Tương lai… các con chắc vẫn còn bận dài dài, chú cho Betty thì đã chết nên mẹ muốn cùng bố con và Lady, Tender, Color, Mable, Socks, Smart Quick, và bảy chú mèo con luôn lẽo đẽo theo mẹ cùng nhau chung sống khỏe mạnh.

Câu hỏi 100: Đâu là câu hỏi cuối cùng của con.

Mẹ ơi, mẹ có hạnh phúc không?

Trả lời:

Có. Mẹ hạnh phúc con à!

Mẹ tôi đã trả lời “Mẹ hạnh phúc!”

Và tôi có cảm giác là mình đã học được ý nghĩa của cuộc sống nhờ người mẹ lúc nào cũng hướng về tương lai của mình.

“Ai cũng từ mẹ mà sinh ra.”    

 Hơn nữa, những người mẹ ấy luôn dõi theo những đứa con của mình với sức sống bền bỉ, mạnh mẽ. Không bao giờ hết những may mắn, không bao giờ hết những lo lắng , không bao giờ ngừng yêu thương.

Tuy nhiên, tôi cũng không thể nào thấu hiểu hết được cuộc đời của mẹ. Cách mà mẹ sống cuộc đời một người đàn ông trong cái lốt là người phụ nữ đã cho tôi định nghĩa về ý thức “sống mạnh mẽ” thì không cần phải phân biệt giới tính. Như bà đã nói với tôi, khi đó đang mắc kẹt trong những câu hỏi với vai trò là người làm bố: “Con đang băn khoăn điều gì vậy? Con là con. Con chỉ cần sống thật với chính mình là được.”

Sống là một việc khó khăn, khó đến nỗi đôi khi ta chỉ muốn trốn chạy. Nhưng mẹ tôi đã không lẫn tránh. Bà đã cố gắng vượt qua tất cả. Tôi nhận thấy điều đó trong 1000 câu trả lời của bà.

Người mẹ đã cất tiếng khóc chào đời trong căn hầm trú bom tối tăm năm ấy.

Người mẹ đầy nam tính.

Người mẹ làm việc với đôi mắt lấp lánh.

Người mẹ luôn tràn đầy tình yêu thương.

Người mẹ đã ý thức ăn vận thật tươm tất khi gặp gỡ người đàn ông là người bố đầu tiên của tôi.

Người mẹ trong lễ cưới của chính mình.

Người mẹ lúc sinh ra tôi.

Người mẹ đã dập đầu trước nhân tình của bố.

Người mẹ đã dõi mắt tiễn đưa chiếc xe buýt đưa tôi đến trường mẫu giáo.

Người mẹ đan áo. Người mẹ đạp máy may.

Người mẹ địu em tôi tên lưng làm việc.

Người mẹ khóc suốt dọc đường từ buổi dự giờ của tôi.

Người mẹ đã cuối đầu ở phòng giáo viên trường Tiểu học.

Người mẹ mừng rỡ khi có việc làm.

Người mẹ cúi đầu xin được khất nợ.

Người mẹ gục đầu bên cửa sổ chuyến tàu đưa bà đi làm về.

Người mẹ dáo dác tìm chúng tôi khi ra cửa soát vé.

Người mẹ trăn trở về tình yêu.

Người mẹ đau khổ trong quyết định ly hôn.

Người mẹ cầm lái chiếc xe tải chuyển nhà.

Người mẹ tiễn tôi ở cửa soát vé tàu.

Người mẹ trong chiếc xe cảnh sát.

Người mẹ tiễn đưa chuyến tàu tốc hành chở tôi lên thành phố.

Người mẹ bỏ những phong thư vào thùng carton.

Người mẹ sống chết làm việc trong nhà hàng.

Người mẹ lo nghĩ vì bệnh tật.

Người mẹ cùng tôi đi bộ trong ánh chiều tà.

Người mẹ khóc trong ngày em tôi ra đi vội vã.

Người mẹ rơi nước mắt trong lễ cưới của tôi.

Người mẹ khi nhìn thấy gương mặt đứa cháu đầu tiên.

Người mẹ khóc một mình trong ô tô.

Người mẹ được chuyển đi bằng xe cứu thương.

Người mẹ trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Người mẹ không ngừng nói lời xin lỗi.

Người mẹ cười bên những con mèo.

Tôi đã không thể chứng kiến mẹ mình trong tất cả những khoảnh khắc ấy. Nhưng, từng khoảnh khắc ấy đã làm nên cuộc đời bà.

Sau tất cả những câu hỏi và câu trả lời này, trong lòng tôi chỉ có duy nhất một lời: “Cảm ơn mẹ!”

Chỉ có câu nói hết sức bình thường ấy hiện ra. Nhưng nó khác tất cả những lần “Cảm ơn mẹ!” trước đây, mẹ ạ!

Con cảm ơn mẹ!

Cảm ơn mẹ rất nhiều!


------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Đăng ký để trở thành CTV của Bookademy tại link: https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3 

 

78 người xem


Bình luận (0)