Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

[Trích Sách] “Vì Không Có Cánh Nên Phải Chạy”: Cách Vượt Qua Bức Tường Bằng Cấp

Bạn có đủ tự tin để nói rằng một tấm bằng tốt sẽ cho bạn cuộc sống và công việc bạn mong muốn hay không? Trong xã hội hiện tại, một tấm bằng đại học hạng ba là khoảng cách khá lớn giữa bạn và những người khác, nhưng liệu bạn có thôi oán trách về điều đó? Thực ra, bạn thất bại không phải vì bạn tốt nghiệp đại học hang ba mà do bạn đã sống một cuộc sống sinh viên hạng ba. Vì không có cánh nên phải chạy của Jeagal Hyun Yeol và Kim Do Yoon sẽ giúp bạn có cái nhìn thực tế về bằng cấp, cách vượt qua nó để đạt tới thành công.

Tuổi trẻ ạ, mi buộc phải đối diện với thực tại phũ phàng

Con ạ, khi con nhận ra sự bất công của cuộc đời, thì cuộc đời con mới thực sự bắt đầu.

Trong thế giới hiện thực, không tốt nghiệp đại học danh tiếng thì bạn chẳng là gì.

Ngay từ khi mới bước chân vào ngành quảng cáo tôi đã gặp rất nhiều trắc trở, sau đó tôi mới nhìn thẳng vào thực tế rằng, xã hội bây giờ là xã hội phân biệt bằng cấp. Tuy cú sốc đó chẳng khiến tôi vui vẻ gì nhưng là một nỗi đau rất mới mẻ. Chưa bao giờ tôi nghĩ người khác sẽ nói với tôi rằng “Cậu không làm được gì” chỉ vì bằng cấp, lại càng không biết rằng bằng cấp là điểm yếu mà tôi không có cách nào khắc phục được.

[…]

Nguyên tắc công bằng trong thế giới này chỉ đúng với kẻ mạnh.

Vậy thì, đó là vì sao? Tại sao trong số chúng ta chỉ có ít là thành công?

Câu trả lời rất đơn giản: “Thành công” là một sự bù đắp, mà sự bù đắp lại tuân theo “nguyên tắc công bằng”.

Tuy xã hội của chúng ta sẽ chia đều cơ hội để đảm bảo bình đẳng cho tất cả mọi người, nhưng thực hiện việc bù đắp phải dựa trên nguyên tắc công bằng. Nguyên tắc công bằng chính là đối xử bình đẳng với những người cùng đẳng cấp, đối xử không bình đẳng với những người không cùng đẳng cấp. Mỗi người đều có cơ hội học tiểu học, nhưng người ta sẽ căn cứ vào nguyên tắc công bằng, bù đắp cho học sinh được đánh giá cao nhất bằng giải thưởng “học sinh ưu tú.”

[…]

Bằng cấp là kết quả của sự nỗ lực, và nó là một phương thức bù đắp của xã hội để phát huy tác dụng cân bằng của nguyên tắc cân bằng.

Những người có bằng cấp đẹp, giờ này phút này đang cố gắng chẳng kém gì bạn.

Với tình hình đó, chúng ta không thể áp dụng chiến thuật “hùng hục cố gắng” một cách mù quáng được.

[…]

Phải biết rằng bằng cấp đẹp của người khác không là mục tiêu để bạn đem ra so sánh hay cố gắng vượt qua, đó là ưu thế thuộc về họ, bạn cần tích cực đi tìm phương pháp hợp lý để tạo nên ưu thế của riêng mình.

[…]

Tuổi trẻ tay trắng, chúng ta lấy gì để thực hiện lý tưởng?

Bằng cấp là chướng ngại mà chúng ta khó vượt qua. Muốn vượt qua nó, chúng ta cần có một số thứ. Tôi tin rằng, thứ chúng ta cần chính là “độc nhất vô nhị”. Đừng làm người nào đó học đại học hạng ba, cũng đừng làm người nào đó không bằng cấp. Dù học đại học hạng ba, dù không có bằng cấp, bạn vẫn phải làm người đặc biệt, đó chính là “độc nhất vô nhị”. Nhưng xin bạn đừng hiểu lầm. “Độc nhất vô nhị” không phải là xuất sắc, mà là tạo dựng giá trị riêng của bạn. “Độc nhất vô nhị” không phải là công cụ để bạn chiến thắng sinh viên các trường danh tiếng, mà là thứ giúp bạn khác biệt với họ, là thứ làm nổi bật giá trị của bạn. Thứ bạn cần không phải công cụ có thể khiến bạn chiến thắng bằng cấp, mà là thứ giúp bạn có giá trị quan trọng ngang hàng với bằng cấp. Đối với những người có bằng cấp kém như chúng ta, tạo dựng một thứ như thế là điều tất yếu.

[…]

Nếu buộc phải quỳ dưới đất hãy chạy bằng đầu gối

Thế giới của chúng ta đôi khi bắt bạn phải quỳ xuống, đôi khi sẽ đặt lên vai bạn một áp lực mà bạn không thể đứng nổi, khiến bạn không thể đứng dậy. Nhưng nếu bạn đã chuẩn bị đầy đủ thì giai đoạn đó sẽ không kéo dài. Vì vậy, bạn đừng ngại thử thách, nếu buộc phải quỳ dưới đất thì bạn hãy chạy bằng đầu gối. Tôi tin rằng niềm tin đó sẽ cho bạn sức mạnh để đứng dậy.

[...]

Chẳng mấy chốc chúng tôi đã qua tuổi 30. Quay đầu nhìn lại, chúng tôi vừa đi hết tuổi đôi mươi mất rồi.

Nếu có người hỏi, tuổi đôi mươi của chúng tôi ra sao? Chúng tôi sẽ nói, tuổi đôi mươi chẳng khác gì địa ngục.

Chúng tôi giành được rất nhiều giải thưởng, những vẫn ngày đêm phấn đấu để trở nên xuất sắc hơn.

Chúng tôi có được nhiều kinh nghiệm hơn, nhưng những nỗi đau cũng không ít hơn kinh nghiệm.

Chúng tôi chịu áp lực từ bức tường bằng cấp,

Để đạp đổ bức tường đó, chúng tôi ra sức đánh vào nó, đến khi tay chân bầm tím,

Đôi lúc qua khe hẹp mà chúng tôi vừa đạp ra, chúng tôi lại nhìn thấy bức tường cao hơn nữa, cảm giác lúc ấy đâu chỉ một từ “khó khăn” là diễn tả được.

Nhưng,

Cách duy nhất để ra khỏi địa ngục là không dừng bước, chỉ có cách không dừng bước.

Chúng tôi đi mãi, rồi điểm tận cùng của địa ngục cũng hiện ra trước mắt.

Những vết thương và đau khổ khi chúng tôi đi trong địa ngục biến thành những vết sẹo trên khắp cơ thể. Tuy trông có vẻ đáng sợ, nhưng nơi có những vết thương đều trở nên rắn chắc hớn. Tất cả biến chúng tôi thành những người kiên cường hơn. Chúng tôi muốn nói với những bạn đang bước trên con đường địa ngục ấy rằng:

Có thể bạn đang trải qua những đau khổ mà chúng tôi từng trải qua,

Nhưng con đường này chắc chắn sẽ có một điểm cuối.

[…]

 

 ----------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link:

https://www.facebook.com/bookademy.vn

Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/2Hxkazt


189 người xem


Bình luận (0)